HOA TRÚC ĐÀO
PART 3:
Nhưng mà cuộc đời luôn luôn có những quy luật của nó, dù muốn dù không thì ai cũng phải chấp nhận. Một trong những quy luật của cuộc đời hắn thấy thấm thía đó là: Ông trời không bao giờ cho không ai cái gì! Nếu Ngài cho cái này thì Ngài sẽ lấy đi cái khác, ngang bằng giá trị … Ở trường hợp của hắn, kể từ khi xây dựng gia đình riêng, hắn được nhà cửa, con cái, gia sản cũng khá nhưng những cái hắn phải trả giá cũng không ít. Trải qua mười mấy năm sống đời vợ chồng, cùng đồng cam cộng khổ kiếm ăn, nuôi con cái, tình cảm đôi lứa không nồng thắm hơn như hắn tưởng tượng xưa kia mà hình như theo thời gian nó cứ bị mài mòn đi, có lẽ thời gian ở đây đóng vai trò như một loại a xít nhẹ, cứ từ từ bền bỉ gặm nhấm vào cái khối tình cảm vốn đã mong manh của con người. Thực sự thì nhiều khi đi giao đãi, hắn thấy khâm phục và không hiểu nổi có những người khoe vợ chồng họ cả đời không cãi nhau, vẫn yêu nhau nồng thắm lúc về già, sao vậy nhỉ, tài vậy nhỉ? Còn vợ chồng hắn, thì hắn phải đành tự nhận xét, cũng như số đông vậy thôi, cũng cãi cọ xung đột rồi làm lành, cũng mâu thuẫn đến độ tưởng là phải chia ly nhưng rồi cũng thôi. Những lý do cho những cuộc xung đột gia đình thường nhật ấy, thì đến lúc bình tĩnh lại hắn thấy cũng chẳng to tát gì, toàn những lý do chẳng đâu vào đâu. Có lẽ do cuộc vật lộn mưu sinh mà cả hai vợ chồng hắn lao vào, rồi stress, rồi cãi vã, rồi nó như những giọt axít cứ từng giọt, từng giọt rơi xuống bào mòn đi tất cả … Những lúc đó, tự dưng hắn lại nhớ đến nàng. Hắn nhớ xiết bao khuôn mặt xinh xắn của nàng, hắn nhớ đôi mắt to màu nâu và sâu hun hút của nàng, đôi mắt ấy hình như lúc nào cũng trong veo và mở to ngơ ngác. Hắn nhớ dáng vẻ yêu kiều thanh tân của nàng dù là gái đã có chồng, có con nhưng hình như vẻ thanh tân trong cả con người nàng không hề mất đi chút nào. Có lúc, hắn cứ mơ hồ lo sợ, nàng thì ngây thơ trong sáng thế, cuộc đời thì đầy cạm bẫy như thế, liệu có những chông gai trắc trở nào rình rập nàng không? Hắn chỉ muốn nàng cứ mãi giữ dáng vẻ trong sáng như một nàng trinh nữ vậy, để mỗi lần được gặp nàng, nhìn thấy nàng, nói vài ba câu chuyện và nhìn sâu vào đôi mắt nàng, ra về với niềm hi vọng mong manh mơ hồ nào đó, trên đường về hắn sẽ lại lẩm nhẩm mấy câu thơ yêu thích của Puskin:
...“Trong mắt anh em bỗng hiện lên
Như hư ảo mong manh vụt đến
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong …”
Và rồi hắn cứ tự xây đắp nàng thành một hình tượng về tình yêu và sắc đẹp của riêng hắn, và trong trí tưởng tượng phong phú của mình, hắn xây đắp cả một giấc mơ về tình yêu và hạnh phúc với nàng. Hắn coi đó như là cứu cánh trong cuộc đời đang dần hướng về xế chiều tẻ nhạt của hắn … Nhiều lúc hắn tự an ủi mình, ta có một gia đình khá là mơ ước của nhiều người: vợ đảm, con khôn, trai gái đủ cả. Ta có một sự nghiệp cũng kha khá trong xã hội, và ta lại có một người tình trong mộng xinh đẹp như vậy, thì cuộc đời một thằng đàn ông thế là đủ, đủ để sống đến hết cuộc đời mà không phải ân hận gì! Nhưng khốn khổ cho hắn là bản năng đàn ông trong hắn rất mạnh. Mỗi lần gặp nàng ở đâu đó, ước muốn chiếm đoạt và chinh phục nàng lại bùng lên mạnh mẽ làm cho hắn không thể yên lòng và cam chịu với thực tại. Thời gian đó, hắn cũng dùng đủ mọi chiêu trò để theo đuổi nàng, để hòng mong chiếm được trọn vẹn trái tim và thể xác nàng. Nhưng rồi, mọi cố gắng của hắn như rơi tõm vào khoảng không vô vọng. Nàng vẫn xinh tươi, yêu kiều, vẫn thanh tân như nàng trinh nữ, đôi mắt vẫn trong veo, mở to ngơ ngác nhìn hắn mỗi lần vô tình gặp gỡ ở đâu đó… Hắn tuyệt vọng, hắn đã nghĩ rằng cuộc đời này có những thứ vĩnh viễn không thuộc về mình, dù có cố gắng thế nào! Trong tâm khảm, hắn đã xác định mãi mãi nàng sẽ chỉ là tình yêu ảo vọng,không hề có thực trong cuộc đời hắn.
*
* *
Cuộc đời luôn đầy rẫy những biến cố bắt ngờ, có lẽ những cái ngẫu nhiên gọi là số phận đã đẩy hắn và nàng đến với nhau. Do hoàn cảnh công việc nên hắn và nàng lại được gặp nhau nhiều hơn. Càng được gặp, càng được ngắm nàng, càng truyện trò giao lưu nhiều hơn thì trong lòng hắn càng nung nấu thêm ý nghĩ phải chinh phục nàng. Lúc này, cuộc sống gia đình hắn khá là ngột ngạt, những xung đột trong tính cách, sở thích, lối sống của hai vợ chồng đã từ nhỏ nhặt trở lên trầm trọng hơn. Nhiều lúc chiến tranh lạnh đã chuyển sang chiến tranh nóng, và nhiều lúc giải pháp li dị đã được đặt ra trước cả hai người. Tuy nhiên, hắn vốn rất thương con, hắn thương hơn cả bản thân mình. Nhiều lúc, khi nhìn các con bị va đập, ngã xây xát mình mẩy hắn cảm thấy mình đau đớn thật sự. Hắn không muốn đứa con gái bé bỏng của hắn phải khiếm khuyết điều gì. Hắn muốn tuổi thơ, cái tuổi thần tiên của nó được trôi đi êm đềm, không tỳ vết. Còn hắn, thì có chịu đựng thêm nữa cũng có sao đâu, vả lại hắn còn có nhiều niềm vui sống lắm, hắn rất thích đọc sách và xem bóng đá. Ngày thanh niên, hắn đã từng là cầu thủ bóng đá khá nổi tiếng của đơn vị quân đội nơi hắn tại ngũ và sau này khi ra quân, về dân sự, hắn đã từng bỏ tiền túi ra lập đội bóng đá liên quân các cơ quan đi thi đấu. Có lẽ bóng đá cũng là một nỗi đam mê bất diệt trong lòng hắn. Có dạo, hắn còn viết bài cổ vũ cho đội tuyển Việt Nam và ra tận Mỹ Đình xem …
Những lần họp hành gặp nhau hoặc tình cờ gặp ở chỗ khác cũng vậy, nếu hắn không nhìn trong mắt nàng, cảm thấy trong giọng nói của nàng, trong cách cư xử của nàng có cái gì đó giành riêng cho hắn, thì hắn cũng chẳng ôm cái mối mộng tình suốt mười mấy năm trời như thế. Cứ mỗi lần hắn sắp tuyệt vọng, thì hình như số phận lại trêu ngươi hắn một chút, hắn lại được gặp nàng và lại nhìn thấy tia hy vọng trong mắt nàng! Hắn biết rõ gia cảnh của nàng, lấy chồng công chức, cũng khá, nàng có hầu như đầy đủ tất cả những gì mà một người con gái đi lấy chồng mơ ước.
Thời gian càng trôi đi, tình cảm của hắn dành cho nàng ngày càng nồng cháy hơn, hệt như cục than hồng âm ỉ trong bếp lửa mùa đông, có những lúc tưởng như đã tắt vùi dưới lớp tro bụi nhưng chỉ cần một cơn gió lay động nhẹ, thoảng qua là nó lại bùng lên dữ dội. Cứ mỗi lần, ban ngày gặp nàng về là đêm đó hắn lại trằn trọc mất ngủ. Cái đầu đầy ý tưởng của hắn lại hoạch định ra những kế hoạch để chinh phục nàng. Hắn đã cố gắng tiếp cận, gọi điện, đến cơ quan nàng, hắn đã viết thư và gửi cho nàng cả những bài thơ tình bóng gió xa xôi … Cho đến một hôm, nàng đi công tác ở cơ sở và gặp hắn ở đó. Hắn tức khắc quyết định sẽ tấn công nàng lần cuối, hắn linh cảm thấy đúng như là cơ hội giành cho hắn. Và trong thâm tâm, hắn cũng không thể chịu đựng được hơn nữa mối si tình kéo dài bấy lâu cứ ngày càng gậm nhấm trong tim hắn. Hắn muốn được bày tỏ hết với nàng một lần tình cảm của hắn, còn sau đó dù có thế nào hắn cũng không ân hận gì nữa. Gần như giằng lấy chiếc điện thoại di động mà nàng mới có, hắn bấm vào máy của hắn …
*
* *
Vào cái thời điểm đó thì nàng cũng đã kịp sinh đứa con thứ hai, một quý tử tuổi tuất, giống bố như đúc! Nhưng nàng vẫn đẹp như xưa: đôi mắt nâu của nàng lúc nào cũng vẫn mở to ngơ ngác và vẫn cứ sâu hút thăm thẳm, mà hình như nó còn nồng nàn hơn xưa khi nàng nhìn hắn. Thân hình nàng vẫn óng ả như hồi con gái, mà còn rực rỡ hơn, cái rực rỡ của một người đàn bà trên ba mươi đang vào độ xuân sắc nhất, viên mãn nhất. Cái sắc đẹp ma mị của một bông bích đào đang mãn khai! Vòng một và vòng ba của nàng tràn đầy sức sống, vòng hai của nàng thon gọn đến nỗi không ai nghĩ là nàng đã hai con. Nhưng có lẽ, ấn tượng nhất đối với hắn vẫn là khuôn mặt trong sáng như Đức Mẹ đồng trinh Maria với nụ cười gần như lúc nào cũng hàm tiếu trên đôi môi đỏ rực sắc màu của một bông bích đào …
Trong lòng đầy hi vọng và có cả một chút lo âu, hắn lao vào cuộc chinh phục nàng lần cuối, bằng tin nhắn!
“Chào em, anh đây, anh nói chuyện với em qua tin nhắn được không?”.
…
“Anh rất thích nhắn tin với em!”
…
“Đọc tin nhắn của em, anh thấy vui lắm!”.
…
“Anh muốn chúng mình là bạn, chia sẻ với nhau mọi điều trong cuộc sống!” …
“Không hiểu sao anh nhớ em quá!”
…
“Em thừa biết tình cảm của anh giành cho em từ lâu, anh hỏi thật nhé: Anh có cơ hội nào không?”
“Anh có nhiều cơ hội!”
...
Thế là sau bốn ngàn ba trăm tám mươi mốt ngày và đợt cao điểm tin nhắn điện thoại một tháng, với một ngàn năm trăm chín mươi chín tin nhắn, hắn đã cưa đổ nàng! Sau này, khi đã bình tĩnh hơn, nghĩ lại, hắn thấy là do nàng tự đổ vào lòng hắn hơn là cái tài năng cưa cẩm của mình. Thực ra lúc đó, hắn tuyệt vọng lắm rồi nên lòng mình ấp ủ thế nào, đã bao nhiêu năm hắn cứ xả ra với nàng cho vơi bớt đi, cho nhẹ lòng đi mà thôi. Không ngờ nàng cũng có nhiều tâm sự giống hắn, đang chưa biết san sẻ cùng ai, nàng bắt hắn: “Anh phải làm thùng rác của em!”. Nhưng đấy là những suy xét sau này, khi cảm xúc trong lòng đã bớt sục sôi, trái tim hắn đã bớt loạn nhịp mỗi khi nghĩ về nàng … Còn bây giờ, hắn cực kỳ phấn khích với thành quả của mình, dù gì thì hắn cũng chinh phục được một trong những nàng gái đẹp nổi tiếng của cái miền đất cũng rất nổi tiếng về gái đẹp và đảm này! Hắn hăm hở đi gặp nàng ở buổi hẹn đầu tiên của hai đứa, tại một khách sạn vắng vẻ ngoại ô …
*
* *
Đánh giá
Mục lục bài viết
Nhưng mà cuộc đời luôn luôn có những quy luật của nó, dù muốn dù không thì ai cũng phải chấp nhận. Một trong những quy luật của cuộc đời hắn thấy thấm thía đó là: Ông trời không bao giờ cho không ai cái gì!
Người gửi / điện thoại
Theo định nghĩa của Tổ chức y tế thế giới WHO: “ Bụi mịn là một chất gây ô nhiễm không khí gồm hỗn hợp các hạt chất rắn và hạt lỏng, chúng lơ lửng trong không khí.”
Thật khó mà hình dung ra đời sống con người thời hiện đại lại thiếu thuốc kháng sinh. Thuốc kháng sinh- hay thuốc trụ sinh, tùy từng nơi gọi là một chất chiết xuất từ vi sinh vật hoặc có thể bán tổng hợp: từ cái chất chiết xuất trong công nghệ nuôi cấy vi sinh ra kia, người ta lấy đó là chất gốc rồi gắn thêm vào các chất hóa học khác, cho ra nhiều loại kháng sinh bán tổng hợp khác nhau.
Mặt Ma - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Vô vi - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Trung đoàn 51 (E51) thành lập ngày 10/4/1968 tại Thái Thụy, Thái Bình giữa lúc cuộc chiến với Mỹ đang ác liệt. Trung đoàn có nhiệm vụ huấn luyện chiến sĩ mới bổ sung cho chiến trường...
Và ngày hôm nay 8/7, tác giả lại dành tình cảm và cảm xúc của mình cho những chữ ký và con dấu nhân dịp ra mắt bộ BOXSET 3 CUỐN SÁCH "Trần Thủ Độ - Trần Quốc Tuấn - Trần Nguyên Hãn". Sau chuỗi ngày nắng nóng gay gắt, Hà Nội hôm nay bỗng mát mẻ lạ thường, cảm tưởng như ông trời cũng thương mến, ủng hộ cho buổi ký tặng
Bạn nào muốn xem Dược sĩ chém về Bảo hiểm Y tế và các vấn đề liên quan trên sóng VOVTV, xin mời...