Đăng ký | Đăng nhập

Email / Điện thoại

Mật khẩu

Nhớ mật khẩu | Quên mật khẩu

hoi-dap
logo
gif_20210514_210516_1
videotogif_2021.05.14_21.31.52
videotogif_2021.05.14_21.18.27
gif_20210514_210001
TRÂN QUÝ CHÀO ĐÓN QUÝ VỊ ĐỘC GIẢ ĐẾN VỚI WEBSITE CỦA NHÀ VĂN TRẦN THANH CẢNH - KÍNH CHÚC QUÝ ĐỘC GIẢ CÓ NHỮNG GIÂY PHÚT THƯ GIÃN VỚI "NGƯỜI KỂ CHUYỆN KINH BẮC"
20210411_13045820211031_22051320210430_22423320210430_22423320210430_22414520210430_22415520210422_11252420210422_11253620210411_13015820210411_1302135520210411_13052820210411_13041120210411_13044720210430_22421220211031_220453box-01120211113_014855nhavantranthanhcanh20211031_22051320211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01361920211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00545220211115_00543920211115_00561020211118_16003120211118_16004320211118_16001820211127_155916fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_042028
fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620210411_13054420210411_13024120210411_13025120211031_22051320211031_220453box-011nhavantranthanhcnh5520210411_13021320211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01361920211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00554220211115_00552120211115_00545220211118_16001820211118_16003120211118_16004320211115_00563820210411_13054420210411_13024120210411_13025120211127_042028
20211031_22051320210430_22553720210411_13031320210411_13023320210411_13052020210411_13055620210411_13040120210430_22555120211031_22045320210411_13021320210411_130213box-01120211113_01361920211113_15312320211113_15314020211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00553020211115_00554220211115_00543920211115_00545220211118_16004320211118_16003120211118_160018fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_155916

ĐẠI GIA... (phần 3)

 BA

Đại gia vốn sinh ra và lớn lên ở làng quê một miền Kinh Bắc êm đềm và thơ mộng, với những rặng tre, rặng duối, với cây đa bến nước sân đình. Tuổi thơ của Đại gia trôi đi êm đềm trong một gia đình trí thức nông thôn. Bố Đại gia làm nghề giáo, nhưng nhà đông anh chị em nên cũng khá vất vả với đời sống thời ấy. Hàng ngày, ngoài việc học, Đại gia còn có nhiệm vụ kiếm cua cá và rau lợn để nuôi tăng gia tại nhà. Thế nên, việc lang thang ngoài cánh đồng lúa của hợp tác xã đối với Đại gia là chuyện thường. Bởi thời kỳ ấy, những con cua, con ốc, con cá là một nguồn bổ sung dinh dưỡng quan trọng cho cả nhà. Ngay cả những cảm xúc đầu đời trai của Đại gia với Nàng An cũng xảy ra ngoài cánh đồng. Có lẽ vì thế mà Đại gia luôn có cảm xúc đặc biệt với những cánh đồng lúa đang vào thời ngậm hạt, thơm nức một mùi thơm tinh khiết và no ấm. Rất nhiều những ý tưởng đã được Đại gia hình thành trong đầu khi nhìn ngắm những cánh đồng thân thuộc, có thể đó là định mệnh chăng? Hồi vào đầu năm học lớp sáu cấp hai trường xã, thì Đại gia được bầu vào ban chỉ huy liên đội thiếu niên tiền phong. Có lẽ do Đại gia học giỏi và có khi do cả to xác nữa, so với lũ bạn cùng lứa thì Đại gia to cao hơn hẳn. Đại gia lại được trời phú cho khuôn mặt chữ điền, đôi lông mày rậm nên ngay từ bé trông đã ra dáng lắm. Nàng An học trên một lớp, lớp bảy, làm liên đội trưởng. Nàng cùng xã nhưng ở làng bên, cách làng Đại gia một cánh đồng. Nàng là con gái một quan chức thành phố khá to, nhưng mẹ nàng làm ruộng nên nàng ở quê với mẹ. Nàng xinh lắm và lại học giỏi hát hay. Có lẽ nàng thừa hưởng cái chất “tuyên huấn của ông bố nên nàng tuy còn bé đã có khiếu nói năng hoạt bát. Những kỳ sinh hoạt liên đội hay lễ lạt, nàng thay mặt ban chỉ huy liên đội phát biểu, điều hành dõng dạc, đâu ra đấy, các thầy ở trường rất khen ngợi. Đại gia cũng thần tượng nàng lắm. Trong trí óc non nớt của một thằng bé lớp sáu, Nàng An cứ như một cô tiên trong câu chuyện cổ tích hiện ra vậy. Mà không, nàng giống như cô bé Alice trong cuốn truyện tranh mà cậu vừa được đọc ké của thằng bạn cùng lớp hơn. Hình như cái cuốn “Alice ở cứ sở thần tiên” ấy, cứ như là vẽ về cô bé An học trên một lớp vậy. Nàng mảnh mai, trắng trẻo, tóc thắt bím hai bên trông rất ngộ nghĩnh. Nhưng điều làm nàng nổi bật ngay từ lúc còn bé là nàng có một đôi mắt to đen sâu thẳm, lúc nào cũng như ẩn chứa trong đó cả một biển nước, được che dưới một hàng mi dài cong đen rợp tự nhiên. Sau này, khi đã trưởng thành, khi đã là của nhau, mỗi lần Đại gia nhìn sâu vào đôi mắt ấy, Đại gia vẫn thấy tim mình như muốn ngừng đập, như có cảm giác sắp rơi tõm xuống một vực sâu thăm thẳm … Nhưng  lúc đó, dù là học trên một lớp, Nàng An không dám gọi Đại gia là “em” như thường lệ. Có lẽ vì Đại gia trông khá “hùng dũng so với nàng. Và cả một lý do không giải thích được như sau này lúc ở bên nhau, nàng kể lại là, lần đầu tiên gặp mặt, nàng đã cảm thấy mất tự tin, cảm thấy mình e dè, nhỏ bé trước Đại gia. Tại cuộc họp đầu tiên của liên đội, nàng không có dịp nói riêng. Khi ra đến sân trường, nàng mới gọi Đại gia lại :“Ấy ơi, ấy về phân công các bạn đại biểu khối sáu đi dự đại hội cháu ngoan Bác Hồ, mang theo các thứ để trang trí trại của trường mình nhé”. Kể từ sau cái hôm gặp nhau ở sân trường để bàn về việc liên đội ấy, Nàng An và Đại gia như mặc nhiên thân thiết và gắn kết với nhau trong một thứ tình cảm, khó mà định nghĩa rõ ràng ra được ở cái tuổi sắp sửa bước vào dậy thì của cả hai. Hôm ở trại hè, buổi tối cả bọn ngồi đánh tú lơ khơ búng tai. Khi chưa đến lượt vào đánh, ngồi bên cạnh Nàng An nghé bài. Đại gia - thằng bé lớp sáu khi ấy, bỗng ngửi thấy một mùi hương lạ lùng toả ra từ mái tóc nàng. Cái mùi hương không định được ấy, làm trái tim non trẻ của cậu bé bỗng dưng loạn nhịp. Sau này, một lần vô tình đọc được bài thơ của thi sĩ đa tình Hoàng Cầm có câu:

                         ...“Nghé bài tìm hơi tóc ấm

Em đừng lớn nữa, chị đừng đi”...

Đại gia mới hiểu cái giây phút ngồi nghé bài và ngửi hương tóc của nàng trinh nữ khi ấy, là cái giây phút mà trái tim của Đại gia đã rung lên trong vô thức một tình yêu định mệnh xuyên suốt cuộc đời của mình.

Ngày ấy, nhà Đại gia và nhà Nàng An đều phải tăng gia thêm bằng cách nuôi lợn. Nói là tăng gia thêm chứ kỳ thực, lúc đó đấy là nguồn thu nhập lớn nhất của các gia đình Việt từ nông thôn đến thành thị. Thế nên dân gian lúc đó mới truyền tụng câu “thủ lợn quan trọng hơn thủ trưởng”. Thủ trưởng cơ quan ốm thì có thể đến thăm sau một chút và cũng chả ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới cả! Nhưng nhà nào “thủ lợn mà ốm thì là cả một vấn đề nghiêm trọng, đấy là cả cơ nghiệp gia đình chứ không phải chuyện chơi. Thức ăn nuôi những chú ỉn đầu cơ nghiệp hồi ấy, chủ yếu là thức ăn thừa, cám gạo, bã đậu… nấu chín với rau, bèo, rong rêu các loại vớt ở các đầm hồ xung quanh. Bọn trẻ như Đại gia và Nàng An, ngoài việc học còn hay được giao trách nhiệm kiếm rong, bèo về nuôi lợn. Cũng chẳng biết tự lúc nào, Nàng An lại hay rủ Đại gia đi bắt cua cá và kiếm rau lợn ngoài đồng hợp tác. Có lẽ trong sâu thẳm của tâm hồn hai đứa trẻ đang lớn ấy, đang dần dần hình thành một mối liên hệ phi lí tính mà chỉ những người trong cuộc thầm hiểu với nhau, nhiều khi không cần nói lên lời. Tình cảm vô tư trong trẻo và đẹp đẽ mong manh như những giọt sương buổi sớm mai treo trên cành lá của những đứa trẻ, đang chập chờn giữa ranh giới trẻ con và người lớn ấy, nhiều khi ngờ nghệch, vụng dại. Sau này, khi đã lớn lên, đã sống bên nhau với những cảm  xúc bùng nổ khát khao, đã tận hiến cho nhau từ tâm hồn đến thể xác. Đã chia ly. Đã đổ vỡ. Đã đớn đau … Thì cả Đại gia và Nàng An, mỗi khi có dịp về quê. Đi trên con đường nhỏ chạy dài giữa cánh đồng, hai bên là lúa đương thì mướt mát. Cả hai đều xao xuyến và tiếc nuối nhớ lại những giây phút trẻ thơ vụng dại, đã trôi đi trong quãng đời hoa niên đẹp đẽ của mình.

20210327_200831

Một hôm, sau khi tan trường cô bé lớp bảyđợi cậu bé lớp sáu ngoài cổng trường và rủ: “Ấy ơi , chiều nay đi vớt rau lợn ngoài  đồng không?  ở cái ao họ có nhiều rong đuôi chó non lắm”. Ao họ là một cái ao chung của một dòng họ nào đó trong làng. Xa xưa, thường được giao cho một nhà trong họ ấy trông nom, thu hoạch hoa lợi để phục vụ cho việc cúng giỗ tổ tiên. Từ khi phong trào hợp tác xã phát  triển, bao nhiêu đất đai, ao hồ sung  công, thành của hợp tác xã hết. Nhưng mà nhiều khi hợp tác xã quản không xuể, lại hóa ra vô chủ. Ao họ trở thành nơi dân chúng thỉnh thoảng kiếm thêm tí rau, tí cá… Chiều ấy, hai đứa trẻ, một quần đùi áo cộc, đen trùi trũi. Một trắng trẻo mảnh mai như bông hoa súng. Mặc nguyên cả bộ quần áo xanh nhạt vải pôpơlin có điểm mấy bông hoa vàng vàng, cùng nhau lặn ngụp gần hai tiếng đồng hồ, giữa cái ao họ ngoài cánh đồng. Cả hai cùng nhau vớt được hai gánh rong non mỡn, lòng thầm vui và tràn trề hi vọng sẽ đủ rau ăn cho “thủ lợn ở nhà cả một tuần. “Ấy ngồi đây đợi nhé, tớ vào miếu vắt bớt nước ở quần áo rồi mình cùng về”. Gần đấy có một cái miếu hoang và một cây đa khá to, nơi bà con xã viên hợp tác hay vào ngồi nghỉ giải lao giữa buổi khi đi làm đồng. Cậu bé cứ ngồi yên bên bờ ao, mắt đăm đăm ngắm nhìn mặt nước đang dần dần trở lại trong xanh sau một hồi bị hai đứa trẻ khuấy lộn. Vài bông hoa súng cuối mùa nở nổi bồng bềnh trên mặt nước khoe màu sắc trắng tinh khôi và điểm những chiếc nhị lăn tăn vàng … “Ấy ơi!!!”, cậu bé bỗng giật mình nghe tiếng cô bé gọi thét lên khẩn thiết từ trong miếu. Tiếng gọi nghe vừa hoảng hốt, vừa như ngập ngừng, quẫn bách lắm. Không kịp suy nghĩ gì, cậu bé lao vào miếu. Cô bé đang lập cập, tái xanh tái xám trong bộ quần áo ướt, hai tay soắn chặt rối rít vào nhau, hai chân khép chặt, đôi mắt mở to kinh hãi như lạc đi. Không dám nhìn vào cậu bé, miệng lắp bắp mãi mới cất lên lời:

-Ấy ơi, tớ bị đỉa chui vào … hay sao ấy!

-Vào đâu ? cậu bé gần như gắt lên.

Cô bé cắn chặt răng, khuôn mặt hết đỏ lại xanh, lí nhí cúi đầu nhìn xuống, giọng gần như lạc đi vì sợ:

- Nó chui vào trong …hay sao ấy, bắt ra cho tớ với, không thì tớ chết mất.

-Nhưng mà ở đâu mới được chứ? Cậu bé chả hiểu gì cả, vừa lo lắng, vừa sợ hãi hỏi lại.

Có lẽ nỗi sợ cái con vật gớm ghiếc đang chui vào đục khoét hút máu trong thân thể mình lớn quá. Một mối lo sợ kinh hoàng từ bé đến giờ cô chưa từng gặp phải bao giờ. Phút chốc, như là bản năng sống bùng lên át hết mọi cảm giác xấu hổ. Cô bé tuột phăng cái quần hoa ướt và, chỉ vào phần dưới của thân mình: “Nó… ở trong này!”. Trong một thoáng sững sờ và gần như mất ý thức, cậu bé nhìn thấy một cặp đùi con gái trắng muốt, mềm mại, chưa đầy đặn nhưng đã bắt đầu những đường cong nữ tính. Một miền châu thổ phía trên non tơ, mơ hồ, mượt như nhung. Từ đó một dòng máu hồng nhờ nhờ đang chảy xuống dọc theo cặp đùi đang khép chặt. Chỉ một thoáng thôi, nhưng ngay lập tức, bản năng đàn ông mạnh mẽ bảo vệ, che chở người đàn bà của cậu hình như bùng phát tức khắc. Cậu kéo quần cô bé lên và, xoay người cõng cô bé chạy thẳng một mạch về trạm y tế đầu thôn … Sau này khi đã thân thuộc nhau đến từng sợi tóc, nhiều lúc nằm bên nhau. Nàng An vẫn thấy xấu hổ khi nhắc đến câu chuyện ngoài cánh đồng. Nhưng có lẽ cũng từ đó, mà nàng luôn luôn có cảm giác an lành, tin cậy và tuân thủ tuyệt đối khi ở bên Đại gia. Cũng nhiều lúc, nàng thấy buồn cười vì cái sự kiện “ngố tàu của mình ở tuổi cập kê. Một cô bé gần mười bốn tuổi rồi mà chẳng có một khái niệm gì, cũng chẳng ai dạy cho một chút kiến thức nào về “kinh nguyệt, cái món quà oái oăm của thượng đế dành riêng cho đàn bà ấy. Còn Đại gia, phải rất lâu sau, đến khi gặp lại nàng ở Sài Gòn mới dám nói thật là, hình ảnh cái bướm xinh xinh trắng hồng, phủ một lớp lông non tơ mơ hồ như nhung của nàng lúc ấy đã ám ảnh Đại gia hết cả thời trai trẻ. Khi mà lần đầu tiên được nàng chủ động dâng hiến cho ở kí túc xá Bách khoa. Cũng là lần đầu tiên, Đại gia được chiêm ngưỡng thân thể của một người con gái trưởng thành trọn vẹn nhất. Lúc Đại gia bật cái móc áo lót của nàng ra, cặp vú to nhưng tròn xoe rắn chắc của nàng, như hai quả đồi no đủ miền trung du bật phăng lên. Hai cái núm vú đỏ nâu xinh xắn, nhỏ nhắn như rung lên mơ hồ. Nàng kéo đầu Đại gia úp mặt vào ngực mình. Như một bản năng, Đại gia hôn, mút và sờ nắn đầy ngưỡng mộ, thích thú món quà của tạo hóa dành riêng cho đàn ông nhưng lại được giao cho người nữ cất giữ. Rồi nàng âu yếm nâng đỡ và chủ động thoát y phần thân dưới, để cho Đại gia được tự do chiêm ngưỡng thám hiểm vùng đàn bà phồn thực đang nóng rẫy của nàng. Trong ánh sáng mờ mờ của căn phòng kí túc xá Bách khoa tồi tàn, Đại gia nhỏm lên từ từ đăt mấy nụ hôn nóng bỏng lên cái bụng thon thả và cái rốn xinh xinh của nàng, rồi nhìn xuống … Đại gia - cậu sinh viên năm thứ tư , trai tân - bỗng khựng lại. Thay vì cái miền châu thổ be bé xinh xinh, hồng hào và non tơ mềm mại của nàng đã đóng đinh trong đầu từ những năm trẻ thơ ấy. Là một vùng mô vệ nữ đầy đặn hình tam giác đang phập phồng vun cao. Những sợi lông đen xoăn tít phủ trên, đầy bí hiểm và có phần dữ dội. Trong đầu Đại gia lúc đó như cất lên một lời than vãn, hệt như hờn dỗi của cậu bé đợi mẹ đi chợ về mà, quên không mua cho món quà vừa ý: “khác cơ, không phải thế … “  Cái thân thể to kềnh càng, rắn chắc như một xúc gỗ lim của Đại gia đổ ập xuống người nàng An. Mềm nhũn, thở hắt ra, chẳng làm ăn được gì cả. Đấy là đêm đầu tiên ở kí túc xá Bách khoa trong mấy đêm thần tiên với Nàng An. Với tinh thần học hỏi cầu tiến bộ và, quyết không phụ tấm lòng của nàng. Hôm sau, Đại gia tức tốc “tư vấn”  mấy ông anh cùng lớp, nhưng là bộ đội xuất ngũ về học, đã có gia đình. Mấy tay sinh viên già bặm trợn, tán gái có thâm niên vừa ôm bụng cười, vừa thương hại thằng em to xác, tướng mạo đàn ông đầy uy dũng mà phải hi sinh ngay cửa mở. Liền bày vẽ cho thằng em đường đi nước bước cụ thể, kèm theo lời mắng: “Mày ngu lắm, của trẻ em thì nó mới hồng hào như thế, của con gái lớn nó khác, nó xoăn tít!”. Đêm thứ hai, với lý thuyết cụ thể của các bậc tiền bối dẫn đường, lại được sự dâng hiến đầy dịu dàng đam mê của Nàng An, Đại gia đã thành công rực rỡ! Cái cảm giác thăng hoa, bùng nổ trọn vẹn với người mình yêu lần đầu tiên của những chàng trai, có lẽ ai cũng giống ai. Nhưng với Đại gia thì kỷ niệm về lần đầu tiên ấy. Về mấy đêm Bách khoa nóng bỏng. Về căn phòng nồng nực mùi mồ hôi, mùi thân thể trinh trắng của hai đứa. Sẽ mãi mãi ở sâu trong miền ký ức thăm thẳm và day diết nhất của cuộc đời. Tuy nhiên, có những điều sâu thẳm trong trái tim thiếu nữ trong trắng, nàng An đã định giữ riêng cho mình như là một kỷ niệm vè mối tình đầu. Thì đến mười mấy năm sau, gặp lại nhau ở Sài Gòn. Khi cả hai đều đã yên bề gia thất. Và cả hai cùng đều bị bùng nổ khi gặp lại. Nàng mới thỏ thẻ cho Đại gia biết là ngay khi ấy, vào cái lần nàng lên Hà Nội từ biệt Đại gia vào Nam công tác theo sự áp đặt của bố nàng. Nàng đã âm mưu. Đã chủ động. Đã dâng hiến. Đã trao tất cả những gì mà một người con gái trong trắng có cho mối tình đầu của mình. Cái tiếng thét vào tai Đại gia, hầu như chỉ là một sự ngạc nhiên của cảm xúc khám phá, hơn là một sự đau đớn. Và cũng thế, những giọt nước mắt đêm ấy của nàng, chỉ là những giọt nước mắt của hạnh phúc, mãn nguyện của thiếu nữ, khi đã trao được cho người mình yêu món quà vô giá.

(xem tiếp phần 4)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                              

Đánh giá

ĐẠI GIA... (phần 3)

Mục lục bài viết

 Tuổi thơ của Đại gia trôi đi êm đềm trong một gia đình trí thức nông thôn. Bố Đại gia làm nghề giáo, nhưng nhà đông anh chị em nên cũng khá vất vả với đời sống thời ấy.

515
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
26-03-2021
  • Ra mắt tiểu thuyết lịch sử về Trần Quốc Tuấn và Trần Nguyên Hãn

    Hai cuốn sách mới của tác giả Trần Thanh Cảnh nằm trong bộ ba tiểu thuyết sử Trần bao gồm: Trần Thủ Độ - thời lập triều; Trần Quốc Tuấn - Đức Thánh Trần, thời đỉnh cao của Trần triều; Trần Nguyên Hãn - thời suy vi của nhà Trần. Các sách hướng tới 800 năm thành lập triều Trần (1225-2025).

    Lượt xem: 35
  • "NHÀ VĂN TRẦN THANH CẢNH ĐÃ ĐIỀN ĐƯỢC VÀO CHỖ KHUYẾT TRONG LỊCH SỬ"

    “Lịch sử là cái đinh cho tôi neo trí tưởng tượng… Tôi giải mờ một nhân vật kiệt xuất của lịch sử được nhân dân tôn thờ là vị Thánh”. Tác giả Trần Thanh Cảnh chia sẻ.
    Nói rõ hơn, tác giả nhấn mạnh và khẳng định ngay từ đầu phẩm chất cao quý thần thánh, vị thế tài ba thần thánh, uy vọng lẫy lừng thần thánh của Trần Quốc Tuấn. Nhưng phần “đời thường” của Ngài là một bóng khuất, không có trong chính sử, và nhà văn cần “giải mờ” bằng những tưởng tượng của mình, đây cũng là điều mà văn chương khác với lịch sử.
    Lượt xem: 33
  • DANH NHÂN & LỊCH SỬ

    TRẦN NGUYÊN HÃN - bậc khai quốc công thần với số phận oan khuất
    Tả Tướng Quốc Trần Nguyên Hãn là một tôn thất nhà Trần lập nhiều chiến công hiển hách trong khởi nghĩa Lam Sơn đánh đuổi giặc Minh. Trần Nguyên Hãn trở thành khai quốc công thần triều Lê sơ nhưng cuối đời lại phải chọn cái chết bi phẫn. Số phận oan khuất của Trần Nguyên Hãn trở thành nỗi buồn của lịch sử và dưới dòng sông Lô xanh thẳm vẫn còn loang lệ máu của bậc anh hùng.
    Lượt xem: 32

RA MĂT ÂN PHẨM

  • KHÁNG KHÁNG SINH

    Kể từ khi tìm ra kháng sinh (1928), với việc quý ngài Alexander Fleming chiết suất được Penicillin, nền y học của nhân loại đã có một bước nhảy khổng lồ. Rất nhiều căn bệnh nan y, gây chết người trước kia đã được giải quyết. Tuổi thọ và chất lượng cuộc sống loài người đã tăng lên rõ rệt. Kháng sinh trở thành một loại thuốc thiết yếu, không thể thiếu của y khoa hiện nay...

    Lượt xem: 453
  • NAN ĐỀ CỦA THỜI HIỆN ĐẠI

    Thực ra thì không phải đến thời hiện đại mới có bệnh đái tháo đường, mà căn bệnh này đã được y văn cổ đề cập đến từ lâu. Các sách “Hoàng đế nội kinh” hay “Hải Thượng y tông tâm lĩnh” đều đề cập đến chứng “tiêu khát”, một biểu hiện lâm sàng rõ rệt nhất của căn bệnh này. Nhưng chỉ đến thời hiện đại, có thể do thay đổi môi trường sống, do cường độ làm việc, lối sống sinh hoạt…, căn bệnh đái tháo đường dường như mới bùng phát dữ dội.

    Lượt xem: 44
  • Những lưu ý khi tiêm vaccine Covid-19 với bệnh nhân tiểu đường, tăng huyết áp…

    Vài lời mở đầu: Tôi là một dược sĩ và là một nhà văn, trong cả hai vai trò rõ ràng tôi phải quan tâm đến đại dịch Covid-19 đang diễn ra trên đất nước ta và cả thế giới. Sự quan tâm của tôi đến thế nào, bạn có thể tìm hiểu các bài viết của tôi trên báo chí, facebook kể từ khi dịch nổ ra bên Vũ Hán, Trung Quốc cho đến nay sẽ rõ.

    Lượt xem: 479
  • LƯU Ý KHI DÙNG THUỐC HO

    Đặc biệt là khi bị nhiễm virus gây covid. Thường thì có đến 80% số ca dương tính không xuất hiện triệu chứng gì. Không phát thành bệnh. Nhưng nếu phát thành bệnh sẽ có các triệu chứng điển hình: sốt, đau họng, ho, đau mình mẩy, khó thở, mất khứu giác...

    Lượt xem: 3170
  • QUAN ĐIỂM CỦA TÔI

    Về tình trạng hiện nay ở một số nơi trên nước ta, nhiều người đã được tiêm vaccine mũi 1 là moderna, đến kỳ tiêm mũi 2 nhưng không có moderna nữa. Vậy phải làm sao?

    Lượt xem: 1055
  • ĐỊA LONG LÀ GÌ?

    Là con giun đất. Chính xác. Các cụ nhà ta, nhất là cánh nho sĩ, thầy lang xưa có cái "tật" hay gán cho các con vật, đồ vật vốn bình thường dân dã những cái tên "tự" Hán Việt thật kêu, cho sang mồm. Con giun đất, gọi là địa long, nghĩa là rồng đất, quá oai!

    Lượt xem: 446
  • Vật chủ bất đắc dĩ

    Trong Y học, có một thuật ngữ quen thuộc “vật chủ truyền bệnh”, xuất phát từ thuật ngữ “vật chủ” trong môn Sinh học. Đây là một thuật ngữ chỉ về những sinh vật có nuôi dưỡng sinh vật khác, theo các dạng quan hệ ký sinh, cộng sinh hoặc hội sinh, cung cấp dinh dưỡng, nơi trú ẩn hoặc đôi khi là bảo vệ lẫn nhau.

    Lượt xem: 473
  • Nhận thức lại về covid

    Khi đại dịch covid-19 nổ ra ở Vũ Hán, Trung Quốc tháng 11/ 2019, cả thế giới bàng hoàng. Không hiểu điều gì đang xảy ra nơi đây. Đến khi Trung Quốc chính thức công bố về dịch, lập tức các nhà khoa học của cả thế giới đã vào cuộc nghiên cứu về con virus gây bệnh có định danh là Sars- CoV-2 này.

    Lượt xem: 527
  • Placebo và dịch covid-19

    Placebo, thuật ngữ khoa học quên thuộc của giới y-dược khoa, nó xuất phát từ nguyên ngữ Latin, có nghĩa là “tôi sẽ làm hài lòng”. Còn hiểu một cách nôm na, có thể gọi là “hiệu ứng giả dược”: nghiên cứu những đáp ứng của cơ thể khi được cho dùng “giả dược”.

    Lượt xem: 499
  • KÍNH GỬI: Các thầy thuốc tuyến cơ sở vùng dịch.

    -Thưa các bạn,
    Tôi được biết tình hình trong vùng dịch miền Nam, đặc biệt là tp. Hồ Chí Minh đang rất căng thẳng. Bệnh viện quá tải, các thầy thuốc nhân viên y tế tuyến đầu mệt mỏi. Đâu đó đã xảy ra những cảnh thảm thương: bệnh nhân covid kêu cứu không có người trợ giúp, chết tại nhà, nhất là với những bệnh nhân nghèo.
    Thật đau lòng.
    Lượt xem: 317

  • Liệu pháp miễn dịch: hy vọng mới cho bệnh nhân ung thư

    Giải Nobel y học năm 2018 được trao cho hai giáo sư: Ngài James P. Allison (Mỹ) và Tasuku Honjo (Nhật Bản). Cho những phát kiến của họ về vai trò của hệ miễn dịch cơ thể trong việc điều trị căn bệnh ung thư.

    Lượt xem: 109
  • THÊM ĐÔI ĐIỀU VỀ VACCINE PHÒNG COVID-19

    Tất cả các loại vaccine đang sử dụng trên thế giới để tiêm cho người phòng covid-19 đều chưa có giấy phép lưu hành chính thức như một loại dược phẩm. Đều mới chỉ được cấp phép sử dụng trong trường hợp khẩn cấp, để chống dịch. Kể cả pfizer, moderna hay sinopharm...
    Vì sao vậy?
    Lượt xem: 163
  • Nhân chuyện Nước Mắm, nói về Histamine.

    Trong cá, Histamine sinh ra do một acid amine có tên là: Histidine phân hủy mà thành, acid amin Histadine đặc biệt cao trong một số loài hải sản như cá ngừ, cá thu, cá nục...

    Lượt xem: 79

Xem toàn bộ
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 7)

    Mạnh Hoạt ở tù ba năm rưỡi, đủ một ngàn hai trăm bảy mươi tám ngày chẵn. Thừa ra nửa ngày, vì án tù của hắn bảy năm, giảm tối đa còn ba năm rưỡi.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 6)

    Trong chiến tranh, chỉ cần vài tạ thuốc nổ, vài giây, với vài người, là thổi bay một cây cầu. Nhưng để xây lại được một cây cầu qua sông, người ta phải mất vài năm với hàng ngàn con người lao động miệt mài.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 5)

    Mỗi bài thơ của hắn viết ra, cũng dễ dàng như khi hắn làm tình với một em nào đó gặp trên đường lang thang giang hồ vặt. Nhưng với em nào hắn cũng diễn bài mê muội và đắm đuối như thật.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 4)

    Dân gian thường hay gọi đó là kẻ ngộ chữ, hay nhẹ hơn, gọi là nghiện chữ. Cái bệnh nghiện chữ ấy đã khiến cho không ít kẻ sĩ nước nam ta từ cổ chí kim thân tàn ma dại.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 3)

    Mạnh Hoạt mê đọc sách. Những lúc mẹ đi làm đồng hoặc đi chợ, Hoạt ở nhà chúi đầu vào cái tủ sách to tướng của ông cha để lại mê mải đọc.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 2)

    Thời chiến tranh, nay sống mai chết, hôm nay còn ở ngoài Bắc, mai đã vào tít trong Nam. Hôm nay còn đang sống ngoay ngoảy, mai đi ngoài đường,..
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 1)

    Mạnh Hoạt, người xóm ngõ Ghen, Làng Ngọc. Một tay chơi nức tiếng vùng Kinh Bắc. Biết đủ ngón nghề cầm kỳ thi họa, đẹp giai, hát hay. Hắn lại biết làm cả thơ nữa...

Xem toàn bộ
  • Hoa gạo tháng ba (Phần cuối)

    Chiều nay, Giang cũng nói với nàng là hãy đợi. Ngồi bên Giang trên bến sông, nhìn nghiêng qua gương mặt thanh tú đẹp đẽ của Giang, nàng đã thầm thốt lên trong lòng, Giang ơi, nếu anh yêu em đến thế, sao anh không mang em đi cùng ngay tức khắc. Nhưng Giang vẫn nói em hãy chờ anh, hãy chờ, hãy chờ. 
  • Hoa gạo tháng ba (Phần 2)

    Nhìn hai anh em ngồi câu, My đã định ra chơi cùng, nhưng My lại thấy ngại ngần rồi thôi. Ngày My còn bé, Tràng là người đầu tiên khai tâm cho My về chữ quốc ngữ. Mỗi khi My ghép được một từ, Tràng hay xoa đầu khen My giỏi. Hôm Tràng bị quan Tây bắt giải đi, My chạy sang nhà ông lang Khiết, khóc nức nở..
  • Hoa gạo tháng ba (Phần 1)

    Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
  • BUÔNG (phần tiếp theo của LONG SƠN TỨ TRUYỆN)

    (phần tiếp theo của LONG SƠN TỨ TRUYỆN)Cố trấn tĩnh, tôi lái xe về nhà đón vợ đưa sang bệnh viện cùng con gái. Ngồi ngoài phòng chờ mà tôi cảm thấy như ngồi trên một đống lửa hay là đang bị một đám gai nhọn vây kín quanh người...
  • LONG SƠN TỨ TRUYỆN

    Chả là trường tôi, thường hay cho sinh viên làm khoá luận và thi tốt nghiệp vào mùa hè. Những sinh viên thi không đỗ, nhà trường sẽ tổ chức thi lại vào mùa thu. 
  • Giỗ hậu (Phần 3)

    Chuyện Vũ chồng nàng chết bất đắc kỳ tử ngay khi đang giao hoan, gia đình nhà ông Đồ Lận đổ hết lỗi cho nàng. 
  • Giỗ hậu (Phần 2)

    Cả làng này, chưa thấy ai chiều con gái như ông Lư. Con ông đòi gì thì cho dù nửa đêm gà gáy ông cũng vùng dậy đi kiếm cho bằng được. 

Xem toàn bộ
videotogif_2021.05.14_21.18.27
videotogif_2021.05.14_21.34.06
gif_20210514_210001
TÁC GIẢ - TÁC PHẨM

20211113_01351520211113_01371320211113_01364420211113_013744nhavantranthanhcanh20211031_22051320211113_01361920211113_15312320211113_15314020211113_01361920211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00553020211115_00552120211115_00545220211115_00543920211118_16004320211118_16003120211118_160018fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620211127_042028
nhavantranthanhcanh20211031_22051320211113_01361920211113_01360720211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01361920211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00543920211115_00561020211115_00554220211115_00552120211113_153123fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620211127_042028
20211113_014855box-011nhavantranthanhcnh5520211113_01361920211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00554220211115_00552120211115_00545220211115_005439fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620211127_042028
QR truy cập web
nguoikechuyenkinhbac.codeqr

 BẢN QUYỀN THUỘC VỀ NHÀ VĂN TRẦN THANH CẢNH. 

KHÔNG SAO CHÉP KHI CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.

 

Lên đầu trang