Đăng ký | Đăng nhập

Email / Điện thoại

Mật khẩu

Nhớ mật khẩu | Quên mật khẩu

hoi-dap
logo
gif_20210514_210516_1
videotogif_2021.05.14_21.31.52
videotogif_2021.05.14_21.18.27
gif_20210514_210001
TRÂN QUÝ CHÀO ĐÓN QUÝ VỊ ĐỘC GIẢ ĐẾN VỚI WEBSITE CỦA NHÀ VĂN TRẦN THANH CẢNH - KÍNH CHÚC QUÝ ĐỘC GIẢ CÓ NHỮNG GIÂY PHÚT THƯ GIÃN VỚI "NGƯỜI KỂ CHUYỆN KINH BẮC"
fb_img_163796146879720210411_13045820210430_22423320210430_22423320210430_22414520210430_22415520210422_11252420210422_11253620210411_13015820210411_1302135520210411_13052820210411_13041120210411_13044720210430_22421220211031_220453box-01120211113_014855nhavantranthanhcanh20211031_22051320211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01361920211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00545220211115_00543920211115_00561020211118_16003120211118_16004320211118_16001820211127_155916fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_042028
fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620210411_13054420210411_13024120210411_13025120211031_22051320211031_220453box-011nhavantranthanhcnh5520210411_13021320211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01361920211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00554220211115_00552120211115_00545220211118_16001820211118_16003120211118_16004320211115_00563820210411_13054420210411_13024120210411_13025120211127_042028
20211031_22051320210430_22553720210411_13031320210411_13023320210411_13052020210411_13055620210411_13040120210430_22555120211031_22045320210411_13021320210411_130213box-01120211113_01361920211113_15312320211113_15314020211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00553020211115_00554220211115_00543920211115_00545220211118_16004320211118_16003120211118_160018fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_155916

Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 7)

BẢY.

        Người xưa nói Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại.

        Giang hồ nói Ba năm tù như giấc ngủ trưa.

        Mạnh Hoạt ở tù ba năm rưỡi, đủ một ngàn hai trăm bảy mươi tám ngày chẵn. Thừa ra nửa ngày, vì án tù của hắn bảy năm, giảm tối đa còn ba năm rưỡi.

        Ra tù, Mạnh Hoạt không biết về đâu.

Hồi còn khoảng sáu tháng nữa là hết án, một hôm Huệ lên thăm nuôi, vẻ mặt rất lạ, căng thẳng. Ngồi loanh quanh ấp úng hồi lâu, bỗng Huệ nói dõng dạc như khi xưa đứng lớp giảng bài: “Anh ạ, mình đến với nhau đã gần hai mươi năm, tuy không có hôn thú cưới xin chính thức nhưng đã trải qua bao cay đắng ngọt bùi. Còn có với nhau hai mặt con. Nhưng em biết anh chưa bao giờ là của em tất cả. Anh chẳng may vướng vòng lao lý, một mình em ở nhà cáng đáng mọi việc, nhiều lúc cũng thấy tủi thân, trống trải. Dịp gần đây em suy nghĩ nhiều. Em thấy mình cần có một người đàn ông vững chãi làm chỗ dựa. Trong thời gian anh ở trong này, anh M giúp đỡ em nhiều trong công việc làm ăn. Nay anh ấy vừa chia tay vợ, chúng em quyết định đăng ký kết hôn với nhau. Còn hai đứa con anh yên tâm, chúng lớn rồi, em sẽ lo chu đáo. Công lao vất vả của anh bấy lâu nay, em đã làm cho anh cái sổ tiết kiệm, số tiền đủ cho anh sau này ra tù mua nhà và sinh sống. Thơ của anh viết để trên gác xép còn nguyên, anh đến lấy lúc nào cũng được. Thôi em lên thăm anh lần này là lần cuối. Sắp hết hạn rồi, em cũng đã lo lót đầy đủ để anh ra trại an toàn mạnh khoẻ. Mong anh giữ gìn.” Nói rồi, người đàn bà đang tuổi hồi xuân rực rỡ để quà bánh, tiền mặt, sổ tiết kiệm lại cho Mạnh Hoạt. Huệ vội vàng đi như chạy ra phía cổng trại. Ngoài đó có một chiếc xe hơi đắt tiền mới cóng đợi sẵn. Chiếc xe lướt đi như không tiếng động, thả lại phía sau một đám bụi mờ mờ.

154623840_1918288524995385_5189824811643345069_n

Thế là người đàn bà mà Mạnh Hoạt gắn bó lâu nhất rồi cũng bỏ hắn ra đi. Hắn cũng choáng, buồn nhưng chả trách Huệ được. Đêm nằm nghĩ ngợi trong trại tù, hắn nghĩ mình gieo gió nhiều thì cũng có lúc phải hứng bão thôi. Đến cả ở trong tù, hắn còn à ơi được một em nữa là. Thôi, chấp nhận. Hắn tự nhủ mình vậy.

Sau này nhớ lại chuyện Huệ ở nhà cắm sừng mình, Mạnh Hoạt đã viết:

                                 “Trả thù kẻ cắm sừng ta

                                  Tốt nhất để chúng thành ra vợ chồng

                                  Thế là cái nợ trả xong

                                  Thế là thằng chó đi tong hết đời”*

Thực ra đấy cũng là phép thắng lợi tinh thần của tay AQ bên Tàu thôi. Hoặc nói như ngôn ngữ thời bây giờ là tự kỷ, cho quên chuyện. Mà không quên cũng chả làm gì được ai. Tốt nhất là cho qua mọi chuyện.

Nhưng ngay lúc đó, mặc dù không thể hiện ra, trong sâu thẳm đáy lòng Mạnh Hoạt đau đớn tê dại. Hắn ngồi yên như hoá đá. Bản chất trăng hoa, từ khi biết mùi đời đến giờ, hắn chỉ phụ người, luôn ruồng rẫy phụ nữ. Mạnh Hoạt là một tên đàn ông bạc tình từ trứng nước. Khi chưa chiếm được, hắn luôn dùng đủ mọi khả năng con gà trống của mình ve vãn tán tỉnh. Khi chiếm đoạt được rồi, hắn sẽ nhanh chóng phủi mông vỗ cánh, coi như chưa có chuyện gì. Đa số các nàng trong danh sách tình nhân dằng dặc của hắn là chịu cảnh ấy. Chỉ có vài trường hợp, không đếm đủ hai bàn tay là ngoại lệ, là hắn gắn bó khá dài. Nhưng chưa có trường hợp nào mà người phụ nữ lại đá hắn một cách công khai, đàng hoàng như thế này. Như Huệ đá hắn. Không, không gọi là đá, mà phải gọi là Huệ đã đạp hắn xuống bùn sâu ngập ngụa. Huệ đã giày xéo cho hắn chìm hẳn trong hố bùn mà chính hắn tạo ra… Hắn đau đớn đến ngạt thở. Hắn ngồi yên lặng nhìn ra phía cái xe bóng loáng đã mất hút từ lâu. Hắn có cảm giác hình như một quãng đời của mình đã tan biến. Toàn thân hắn uể oải, rệu rã, như muốn vỡ vụn ra từng mảnh. Thốt nhiên, hắn thấy cuộc đời đã qua của mình thật vô nghĩa. Những trò đực cái chim chuột của hắn thật vô nghĩa. Tiếng là có vô số người tình, thế mà lúc cần một tổ ấm, một người phụ nữ để dựa vào làm lại cuộc đời thì không có ai bên cạnh. Mạnh Hoạt buồn kinh khủng, nhưng cũng hiểu là không thể trách ai được. Tất cả do nơi mình cả. Hắn chợt nhớ đến câu ca dao xưa mẹ hắn hay đọc để răn thằng con trai: Ba vợ bảy nàng hầu, tối nằm chuồng trâu, gối đầu bằng chổi…

        Cầm tờ quyết định ra trại, Mạnh Hoạt ra cổng gọi ngay taxi. Hắn có tiền. Huệ khá chu đáo, ngoài cái sổ tiết kiệm, nàng còn gửi lại hắn một số tiền mặt khá lớn. Khi tay lái xe hỏi, bác về đâu? Mạnh Hoạt bỗng ngẩn người ra, về đâu?

       Về quê, Làng Ngọc?

Không ngửi được. Bao năm qua, hắn không đoái hoài gì đến mẹ già con nhỏ. Không kể đến người vợ đầu từ thuở tao khang vẫn ở vậy nuôi con. Hắn đã tự thề, đời hắn sẽ cống hiến cho thơ, hắn sẽ lưu danh sử sách bằng những áng thơ lung linh thiên cổ. Nên lẽ đời hắn hầu như quên hết. Mẹ già và cô Mỹ, hắn cũng chả mấy khi hỏi thăm. Hai đứa con ở làng, đã có vợ nuôi. Chúng cứ tự lớn, tự trưởng thành mà đâu cần bóng dáng người cha. Có khi mấy năm hắn mới về qua làng một lần. Hắn không còn đất để về quê.

       Về Hà Nội?

        Nhưng mà về với ai?

Nhớ lại gương mặt lạnh tanh vô cảm của Thuỷ lúc ném đồ đạc tiễn hắn ra khỏi nhà, hắn hiểu rằng lòng nàng đã hoá đá. Tố Lan? Không, hắn không muốn khuấy đục một thứ tình cảm đang trong veo như vại nước mưa hứng giữa trời xuống ấy. Mà Tố Lan cũng chả hơn một lần nói rõ với hắn rồi. Cố đấm ăn xôi để làm gì. Còn Huệ, nghĩ đến lòng hắn không dấy lên một cảm xúc gì nữa. Sau hôm Huệ lên trại báo cho hắn biết nàng đã chính thức kết hôn với M, hắn đã nằm bẹp ba ngày để suy nghĩ. Hắn nghĩ rất cặn kẽ. Và kết luận cuối cùng được hắn đưa ra là Huệ làm thế là phải. Nàng không trông mong gì được vào cái thứ tình hoa lá cành của một tay nhà thơ bất đắc chí như hắn. Huệ hiểu rằng, một ngày đẹp giời nào đó, một tiếng sét tình yêu nổ ra đâu đó bên bờ hồ, quán rượu…Và hắn sẽ lại có thể xách túi ra đi. Như hắn đã từng đi bao lần. Với Mạnh Hoạt thì cảm xúc cá nhân là quan trọng hơn tất thảy. Hắn luôn mặc định mình từ sâu xa bản thể, là một nhà thơ. Để viết nên những vần thơ thật sự lay động lòng người, phải có những phút giây thăng hoa của cảm xúc bùng cháy, phải sống với tận cùng bản năng. Cho nên cuộc đời hắn là một chuỗi những cuộc săn tìm cảm xúc bất tận. Thời kỳ ở phố Đội Cấn với Huệ là thời kỳ hắn tu chí làm ăn kinh tế nhất. Hắn kiếm được nhiều tiền. Và đồng tiền lại chắp cánh cho hắn trong những cuộc săn tìm cảm xúc, với những người đàn bà khác. Thời ấy, không ít lần Huệ đã đau đớn, vật vã ghen tuông. Hắn từng nói thẳng với Huệ: “Em ghen làm gì cho tổn thọ, hại sắc đẹp. Anh là nhà thơ, là người sáng tạo nên luôn hướng về cái mới cái lạ, nhìn thấy gái đẹp mê là tất nhiên. Em đã chấp nhận sống với anh thì nên chấp nhận nốt. Đời thằng đàn ông cầm bút, thấy gái đẹp không mê nữa thì bẻ bút vất đi, viết làm gì.” Thế nên Huệ tìm một người chịu cưới nàng, cho nàng một danh phận chính thức, cho nàng một gia đình để dựa vào lúc cuối đời là phải. Mạnh Hoạt không trách móc gì Huệ, hắn biết là không còn cửa về nơi đấy.

Cầm tờ giấy phóng thích trong tay, Mạnh Hoạt băn khoăn, hay là mình xin ở lại trại?  Hắn lên phòng đại uý trại trưởng:

       - Em chào trại trưởng ạ.

       -A, thi nhân Mạnh Hoạt, vào đây uống nước. Được ra trại, người ta chạy không ngoái đầu lại, thi nhân còn lưu luyến gì đây?

       - Dạ, em muốn trình bày với cán bộ một việc.

       - Ấy, từ ngày hôm nay ông là công dân tự do, đừng xưng hô như thế nữa, tôi còn ít tuổi hơn ông. Có việc gì nói xem nào.

       -Chuyện là như thế này. Em được ra tù, nhưng giờ chả biết đi đâu. Em muốn lên xin ông được cho em ở lại đây, làm việc gì cũng được. Em có thể dạy học cho tù nhân, em có thể trồng cây chăn bò, em có thể nấu cơm…Việc gì em cũng có thể làm được. Ông cho em ở lại đây nhé.

Đại uý trại trưởng mỉm cười. Đại uý chả lạ gì Mạnh Hoạt, tuy là tù nhân nhưng hắn luôn được mời vào phòng trại trưởng uống trà, nói chuyện thơ phú. Đại uý cũng là người yêu văn thơ. Rót trà ra chén, mời Mạnh Hoạt, nhấm nháp chén trà ướp hương nhài thơm dịu. Đại uý trại trưởng nhẹ nhàng nói:

      -Thi nhân Mạnh Hoạt ạ, tôi rất quý ông. Nhưng đây không phải là chỗ của ông. Ta nói thẳng với nhau thế này, ông đi tù vì một cái tội rất vớ vẩn là đánh bạc. Thực ra, nhiều nước trên thế giới người ta đã hợp pháp hoá cái việc này lâu rồi. Nhưng ở ta chưa nên ông mang tội. Biết làm sao được, cái luật pháp nước mình nó thế. Bọn tôi biết thế, nên ông vào đây, chúng tôi rất nương nhẹ, không có làm gì quá đáng khó dễ cho ông. Vả lại gia đình ông cũng có nhiều đóng góp xây dựng trại. Thăm nom lễ tết chu đáo, chúng tôi ghi nhận. Nhưng dù gì thì ông vẫn là một người có đầy tiền án tiền sự. Cho nên ông không thể ở lại đây với tư cách là nhân viên trại hay bất cứ tư cách gì khác ngoài tư cách một tù nhân. Khi đã hết tư cách đó, ông phải trở về với xã hội, hoà nhập vào với cộng đồng. Phải chấp nhận làm lại cuộc đời thôi thi nhân Mạnh Hoạt ạ.

Thế là trại cũng không còn chỗ cho hắn. Hắn phải ra khỏi trại, hắn phải đi.

Tay tài xế hỏi: “Đi đâu bác?” “Đi thẳng”

Đến ngã ba: “Rẽ lối nào bác?” “Rẽ phải”

Đến một ngã tư, lại hỏi: “Đi lối nào bác” “Mày hỏi nhiều quá. Đến ngã tư cứ việc đi thẳng. Gặp ngã ba cứ rẽ phải. Đời tao rẽ trái nhiều, lần này tao chỉ rẽ phải”

        Lúc này nước ta đang kỳ nhộn nhịp kinh tế thị trường. Mới có mấy năm trong trại mà khi ra ngoài Mạnh Hoạt thấy lạ lẫm quá. Đường xá, nhà cửa, khu công nghiệp mọc lên như nấm. Ô tô xe máy nối đuôi nhau chạy không dứt. Cuộc sống đang kỳ sinh sôi nảy nở.

        Xe taxi máy lạnh chạy êm ru. Đầu đĩa CD trong xe thả ra những bản nhạc không lời, rền rĩ tiếng sacxophone, chen ghi ta thánh thót. Mạnh Hoạt khoan khoái đánh luôn một giấc say sưa.

        Xe chạy nửa ngày thì gặp một ngã ba sông. Tài xế đánh thức Mạnh Hoạt: “Bác ơi hết đường rồi”. Mạnh Hoạt ra khỏi xe, vươn vai ngắm xung quanh. Hết đường thật. Trước mặt là con đường đất hẹp đi thẳng xuống doi đất ngã ba sông. Bên phải là con đường đê nhỏ xe ô tô không vào được. Hắn đưa cho tay tài xế một nắm tiền, bảo: “Mày về đi”. Mạnh Hoạt đứng ở chỗ ngã ba sông, nơi con sông lớn đang chảy, tách ra một dòng. Không hiểu là do thiên nhiên tác tạo hay con người khơi dòng nữa. Một dòng sông mênh mang đang chảy xuôi về biển, bỗng nhiên rẽ trái ra một nhánh. Chả biết để làm gì. Nhưng hắn cũng không biết đây là sông nào, chỉ thấy dòng nước đỏ ngầu đang gầm gừ chảy. Thỉnh thoảng con nước lại cuộn lên những cái xoáy bọt sủi ầm ào như hằm hè đe doạ. Mạnh Hoạt ngắm sông nước hồi lâu rồi bước chân vô định rẽ phải theo con đê nhỏ. Mạnh Hoạt mê mải đi. Hình như đang là mùa thu, nắng trải khắp bến bờ đồng bãi sáng lấp lánh mà không gay gắt. Nắng nhuộm một màu vàng non dịu dàng trên những ruộng dâu, vườn chuối bên cánh bãi, và trải dài óng ánh trên những cánh đồng lúa đang ngậm đòng bát ngát từ chân đê về mãi phía xa. Hương của lúa, mùi của đồng bãi, hương phù sa của dòng sông theo gió thổi lồng lộng dọc trên đê hoà vào nhau thành một thứ mùi ấm áp trong lành, mà người ta hay gọi đó là mùi của đồng quê. Mạnh Hoạt phấn khích. Những thanh âm và sắc màu đã lâu không gặp lại dường như làm cho tâm trạng hắn trở lên vui vẻ. Hắn quyết định sẽ thả bộ để hưởng thụ cái buổi chiều thu êm ả này. Mạnh Hoạt nhàn tản trên con đê vắng, như một lữ khách phong lưu đi ngắm đất trời. Cả dải đê uốn lượn theo con sông chiều ấy có mỗi một khách bộ hành là hắn. Nên hắn cứ nhẩn nha đi. Hắn không để ý đến trời đã sập tối từ lúc nào. Bên cánh bãi, dòng sông vẫn gầm gào chảy. Gió thu vẫn mơn man trên ruộng dâu bãi chuối. Phía trong đồng, những ruộng lúa ngậm đòng vẫn rì rào bài ca thơm thảo. Ánh đèn từ các nhà trong làng xóm đã bật lên le lói. Mơ hồ trong gió thoảng có mùi hương trầm và tiếng chuông chùa như tan loãng vào thinh không. Đầu Mạnh Hoạt không nghĩ gì, chân vẫn cứ đều bước trên con đê nhập nhoạng ánh chiều.

        Đến một chỗ mà dòng sông lượn sát bờ đê, Mạnh Hoạt thấy có một cái biển bằng xi măng đắp nổi ba chữ “TIẾU LINH TỰ”.

Sát chân đê, kề ngay bên mép nước là một ngôi chùa nhỏ, có ánh đèn và mùi nhang trầm hắt ra. Mạnh Hoạt xuống dốc vào chùa. Một sư ông ra đón: “Chẳng hay thí chủ đến chùa có việc gì vào lúc tối tăm này vậy?”

       Mạnh Hoạt ngỡ ngàng nhìn sư ông.

       Sư ông cũng ngỡ ngàng.

Mấy chục năm qua dường như không tồn tại. Phút chốc, bỗng cả hai như rơi tõm trở lại vào ký ức của một tuần đói lạnh trong nhà giam công an huyện thuở xưa. Họ nhận ra nhau. Không ngạc nhiên. Không mừng tủi. Không vồ vập hàn huyên. Cứ như cái sự gặp lại nhau, trong tâm khảm hai người đã biết là sẽ có trên đường đời vậy. Gương mặt của họ có những nét đặc sắc, nên đều đã in đậm trong trí nhớ của nhau không phai. Thế mà cho tới lúc đó họ cũng chưa hề biết tên nhau.

       -Sư ông: Nhà chùa pháp danh là Thích Tiếu Linh.

       -Khách: Tôi là Mạnh Hoạt, người gốc làng Ngọc.

       -Sư ông: Chúng ta gặp lại nhau đây đúng là chữ Duyên.

       -Khách: Vâng, quả là sự đời hữu duyên. Xin cho tôi nghỉ lại đây đêm nay.

        -Sư ông: Cửa Phật rộng mở, xin mời ông.

        Mạnh Hoạt ở lại Tiếu Linh Tự, ăn cơm chay với sư Tiếu Linh. Biết Mạnh Hoạt vừa ra trại, không có chỗ về. Sư Thích Tiếu Linh bảo: “Ông cứ ở lại đây, rồi sẽ tính. Trời không triệt đường sống của ai bao giờ nếu chưa tận số”

        Ở Tiếu Linh Tự đúng một tháng mười ngày. Mạnh Hoạt kể hết cuộc đời mấy mươi năm qua của mình cho sư nghe, không giấu điều gì. Nghe xong, sư Thích Tiếu Linh nói: “Cáo chết ba năm quay đầu về núi. Người đi vạn dặm quay lại cố hương. Ông nên về Làng Ngọc thăm người thân. Rồi sẽ tuỳ mà định liệu”

        Mạnh Hoạt hơi ngại ngần. Nhưng rồi cũng quyết định muối mặt về làng theo lời khuyên của sư Tiếu Linh. Hy vọng có đất dung thân.

Mẹ hắn và cô Mỹ đã chết từ lâu, trước lúc hắn đi tù trên Tân Lập cơ. Lệ, vợ đầu của hắn vẫn ở cùng hai con tại ngôi nhà xưa. Có điều, giờ Lệ đã là một bà vãi già hàng ngày lên chùa cầu kinh niệm phật, không để ý gì đến sự đời. Hai đứa con hắn với Lệ đều đã lớn. Chúng cư xử với Mạnh Hoạt khá phải phép, nhưng dường như giữa chúng và hắn có một khoảng cách mênh mông khó vượt qua, gần như người xa lạ. Ở nhà một thời gian, Mạnh Hoạt thấy chán ngán. Hắn như người ở nhờ trong chính ngôi nhà mà mình đã sinh ra và lớn lên. Làng Ngọc đúng là không còn chỗ cho hắn.

      Mạnh Hoạt trở lại Tiếu Linh Tự.

Nghe Mạnh Hoạt than thở về nỗi cô đơn tại nơi chôn nhau cắt rốn, Sư Thích Tiếu Linh bảo, âu đó cũng là cái duyên nghiệp mình phải chịu. Sư khuyên Mạnh Hoạt nên đi tìm lại người đàn bà đã tư tình trong trại mà làm lại cuộc đời. Hắn ngược xứ Lạng. Cô Cẩm ra trại trước Mạnh Hoạt ba tháng. Hồi ở trong trại, do có tiền của Huệ tiếp tế, nên Mạnh Hoạt có điều kiện. Hắn mua đứt đám quản giáo. Bọn ấy ngơ đi cho hắn và Cẩm gặp nhau. Hôm chia tay, Cẩm để lại địa chỉ và lời hẹn khi nào mãn hạn lên nhà chơi.

       Mạnh Hoạt đến bản Cốc, Tân Thanh. Dân ở đấy nói có cô Cẩm, mới ra trại, về đây thanh toán nợ nần đúng một ngày xong. Ôm con đi biệt đâu không rõ.

        Mạnh Hoạt buồn nản. Về lại Tiếu Linh Tự. Hắn nói với sư xin ở hẳn chùa. Sư Thích Tiếu Linh cười mỉm. Sư pha một ấm trà sen thơm ngát, trải chiếu hoa ra giữa gian chùa mời Mạnh Hoạt ra thưởng trà. Hết tuần trà, sư hỏi:

        -Ông có biết ngôi chùa này có ba ban là thờ những vị nào không?

        -Xin chỉ giáo.

       -Ban chính ta thờ Phật. Ông nhìn thấy tam thế của đức Thích Ca Mâu Ni ở giữa đó. Phật pháp vô biên, bao trùm vũ trụ. Ngài là quá khứ. Là hiện tại. Là tương lai. Luật của ngài là nhân quả. Gieo nhân nào thì gặt quả nấy. Là mọi sự trong đời gói gọn trong chữ Duyên. Ta với ông gặp nhau là có Duyên từ kiếp trước.

       -Tôi hiểu. Thế thì ban thờ bên phải sao bài vị chỉ có chữ Đạo và hai bên là hai bó lau trắng là sao?

       -Đó chính là ban ta thờ Lão giáo. Đạo, chính là lẽ giời, là tự nhiên như nhiên, là vô vi phất phơ như lau trắng. Đạo là thuận theo lẽ tự nhiên, tôn trọng lẽ trời. Đói thì ăn. Khát thì hãy uống. Mệt thì nên nghỉ. Đấy chính là cái đức của đất trời. Là đạo của người quân tử. Có Đạo, có Đức tất sẽ là tiên nhân giữa đời.

Sư Thích Tiếu Linh lại mỉm cười, rót thêm cho Mạnh Hoạt tuần trà nữa, rồi nói tiếp:

       -Chắc ông cũng còn thắc mắc về cái ban thờ bên trái, có cái khán nhỏ, phủ vải điều, để trên hương án chứ gì? Trên bài vị có chữ Mẫu thì ông thừa biết ta thờ ai ban đó. Ta thờ Mẫu. Nhưng Mẫu của ta không phải là bà thánh cô tiên nào cụ thể, mà Mẫu của ta chính là nơi đã hoài thai rồi cất tiếng khóc chào đời. Nhân loại, ai không từ Mẫu mà ra? Từ kẻ anh hùng chọc trời khuấy nước, bậc trí giả thiên kinh vạn quyển cho đến tên mù chữ chốn quê mùa, ai cũng từ Mẫu sinh ra. Chỉ có Mẫu mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày. Rồi ôm ấp bú mớm, xót xa nâng giấc. Rồi xả thịt nhường cơm. Chỉ có Mẫu mới dám hy sinh mọi thứ vì con. Lòng mẹ mới là biển cả. Mẫu mới đáng thờ. Bởi thế cho nên, tất cả đàn ông, như tôi như ông, cả đời chỉ day dứt hoài niệm về cái chốn ấm áp nơi mình sinh ra. Đấy chính là thánh đường thiêng liêng cao cả nhất của loài người. Đây, ông lại gần tôi mở khán cho ông xem.

        Mạnh Hoạt và sư Tiếu Linh lại gần ban thờ Mẫu. Sư lấy từ trong túi áo ra chiếc chìa khóa, mở khán. Một tảng bạch ngọc đẹp, trắng nõn đang tỏa ánh hào quang giữa khói hương bảng lảng. Sư Thích Tiếu Linh bảo: “Ông hãy tự tay nâng khối ngọc và tập trung tư tưởng, để hết tâm trí ngắm kỹ.” Nâng khối bạch ngọc trên tay, Mạnh Hoạt say sưa ngắm nhìn. Nhìn từ trên xuống, hắn thấy cả khối ngọc như một con bướm với đôi cánh mềm mại hình tam giác. Trong ánh sáng mờ ảo của đèn thờ và đầu hương lập loè cháy đỏ, Mạnh Hoạt thấy dường như đôi cánh bướm trắng hồng khẽ lay động dập dờn bay lên. Hắn nâng tảng bạch ngọc lên cao ngang tầm mắt, đôi cánh biến mất, chỉ còn một khối trắng vô định hình. Hắn xoay ngược khối bạch ngọc xuống ngắm nghía hồi lâu phía đằng sau, mọi hình ảnh về đôi cánh rập rờn như dải lụa mềm biến mất. Và cả cái hình ảnh vô định cũng không còn. Sau khối bạch ngọc là một màu đêm sẫm. Huyền ảo. Mọi ánh hào quang của khối ngọc không còn. Cái vẻ đẹp lung linh hư ảo như trôi tuột vào cõi hư vô. Mạnh Hoạt xoay khối ngọc trở lại như cũ, hắn tập trung tinh lực theo lời sư Tiếu Linh nhìn chăm chú hồi lâu. Hắn lại thấy hình ảnh sống động của con bướm đang rập rờn đôi cánh bay lên, bay lên…Lạ lùng. Hắn cứ xoay vòng khối ngọc trong tay hồi lâu theo cả ba chiều. Hắn thấy mỗi chiều lại cho một hình ảnh, một cảm giác rất lạ mà hắn chưa từng trải qua. Mạnh Hoạt mê đi, chơi vơi trong ảo giác lạ do cái không gian ba chiều mà khối ngọc tạo nên. Và hắn thấy trong lòng mình từ từ dâng lên một niềm khoái cảm ấm áp lạ thường. Một niềm khoái cảm hình như đã rất nhiều lần hắn gần đạt được rồi lại vụt mất. Hôm nay hắn đã tìm thấy… Mạnh Hoạt hốt nhiên giác ngộ. Đây là cái hắn đi tìm kiếm quằn quại cả đời. Cái vẻ đẹp vĩnh cửu mà hắn đeo đẳng từ trong những giấc mơ thiếu thời. Cái cảm giác ấm áp bao dung mà hắn khát thèm nơi những người đàn bà của mình. Nhưng hắn càng kiếm, càng tìm, cái cảm giác ấy càng xa vời. Cái còn lại sau những cuộc truy hoan nhiều khi chỉ là sự ê chề. Nhưng hắn đã tìm thấy nơi đây, cảm giác bay bổng của sự thăng hoa thần thánh.

       Sư Tiếu Linh nói: “ Tôi phối thờ cả ba đạo lớn trong dân gian Phật, Lão, Mẫu vào một nhà. Tam giáo đồng nguyên. Thân tôi tuy mặc áo nâu sồng hàng ngày gõ mõ tụng kinh, niệm A di đà…Nhưng thực ra tôi tuân theo cả ba giáo lý. Vũ trụ bao la không cùng không tận, mỗi nhà chỉ nói được một lẽ. Không ai là chân lý tối thượng. Tôi thấy cả ba nhà đều có lẽ hay. Nhà nào cũng đáng thờ. Nhà nào cũng đáng theo. Tôi ở đây, ở ngôi chùa nhỏ đã mấy mươi năm kể từ lúc chia tay ông. Tôi mặc kệ cuộc đời bấn loạn, hỗn hào chém giết, sống ung dung tự tại. Lúc gõ mõ tụng kinh phổ độ chúng sinh về cõi niết bàn. Lúc tôi lại cởi áo xuôi thuyền vui chơi thỏa thích với các nữ nhân. Ông cứ ở đây với tôi sẽ thấy mọi tranh giành của cuộc đời đều vô nghĩa. Chính trị, kinh tế, văn học nghệ thuật, thể thao chỉ là trò chơi con người bày đặt ra để lừa mị nhau. Làm tình mới là bản năng gốc của loài người. Đấy mới là trò chơi của thần thánh, là trò chơi nối vòng tay lớn của tạo hoá. Cái thập loại chúng sinh hướng đến là cõi niết bàn, là thiên đường, chẳng phải là hướng đến cái sự sung sướng an vui đó sao. Thì ở đây tôi đã hưởng, thế là mình đắc đạo.”

        Mạnh Hoạt cho là sư Thích Tiếu Linh nói chí phải.

Ở lại chùa Tiếu Linh, hắn ngộ ra nhiều điều. Trong kho sách của chùa, không chỉ có Kinh Phật. Sư Thích Tiếu Linh đọc nhiều thứ, từ Nam Hoa Kinh, Kinh Thánh cho đến truyện ngôn tình Tàu. Ăn uống cũng không chay trường như Mạnh Hoạt vẫn tưởng, chỉ trừ ngày mùng một và rằm, còn thì cũng có đủ món kể cả rượu Tây và thịt chó.

        Mạnh Hoạt nằm đọc sách sáu tháng ròng rã.

Thỉnh thoảng có thuyền ghé vào bến chùa đón hắn và sư Thích Tiếu Linh đến một khu resort sơn thuỷ hữu tình nghỉ ngơi. Hắn được mở mang ra nhiều. Mạnh Hoạt mang tiếng là thi nhân, ăn chơi nức tiếng. Nhưng khi đi cùng sư Tiếu Linh, hắn thấy mình chỉ là con đom đóm lập loè so với mặt trời rực rỡ Tiếu Linh sư phụ- hắn chính thức bái làm sư phụ ngay sau chuyến xuôi thuyền đầu tiên. Số lượng gái đã qua tay Mạnh Hoạt có đến hàng trăm, nhưng chứng kiến một đêm Thích Tiếu Linh vui vầy với các nữ nhân mặt hoa da phấn. Chỉ một mình sư cùng vài ba người nữ cùng vui, nhưng người nào cũng được thoả mãn. Xong cuộc, nàng nào mặt mũi cũng hớn hở, tươi xinh, như cây cối được tưới tắm đủ đầy thì Mạnh Hoạt chịu hẳn. Hắn nói: “ Bẩm thầy, cuộc đời hơn sáu mươi năm của tôi hầu như chỉ làm có hai việc là làm thơ và làm tình. Thơ thì đời sau sẽ phán xét nó là đá hay là ngọc. Còn làm tình, tôi vẫn thầm tự hào mình nhất bán đảo Đông Dương. Nhưng gặp thầy, tôi mới ngộ ra mình chả là gì cả. Cảnh giới của thầy mới thật là của bậc tiên thiên. Tôi xin được làm đệ tử ”

       Thầy trò Thích Tiếu Linh- Mạnh Hoạt ở với nhau rất ăn ý. Thờ cúng cả ba ngôi. Nam mô niệm phật, làm phép trừ tà, mở phủ hầu đồng…rất đông thiện nam tín nữ đến. Lộc chùa dồi dào. Hai thầy trò thường xuyên xuôi thuyền đêm đêm. Một hôm nhân buổi rỗi rãi Mạnh Hoạt bàn: “Thầy ạ, chùa ta ngày càng đông tín chủ theo hầu. Rất nhiều người có lòng cung tiến, ta nên mở rộng xây cất lại cho to tát. Xây hẳn một gian mật thất đẹp làm nơi truyền bá đạo tính cho nhân gian, cũng làm luôn nơi hành đạo, âm dương giao hoà. Ở giữa phòng ta sẽ tạc một trụ trên đỉnh đặt tảng bạch ngọc, tượng trưng cho cái sinh ra loài người và là cội nguồn ái ân vĩnh cửu. Thầy trò ta và các nữ lưu tín chủ thờ phụng hoan ca ngay đó. Mà thầy trò ta sẽ lập một đạo mới gọi là Á Đạo Tam Nguyên. Nghi lễ phối thờ cả Phật, Thần, Mẫu. Thực hành hưởng thụ thiên đường ngay nơi trần thế. Coi bản thể con người là tinh tuý của vũ trụ bao la. Con người ta vốn là một vũ trụ thu nhỏ, khắc sinh khắc diệt. Thân thể con người ta do trời ban, cha sinh mẹ dưỡng, chính là cái quý giá nhất trong cõi nhân gian. Cho nên một khi đã sống làm người thì mọi sự đều được phép, trừ sát nhân. Ta phải truyền cái Á Đạo cho nhân gian cùng ngộ. Thế giới mà chỉ có hoan ca thì sẽ không có chiến tranh khổ đau chết chóc. Loài người mà được giác ngộ sẽ không còn tranh giành lừa lọc.” Sư Thích Tiếu Linh nói: “ Theo như ý đệ tử là rất hay. Nhưng muốn xây cất lại chùa chiền mật thất phải có nhiều tiền. Ta nên đợi.” “ Không cần phải đợi, tôi sẽ lấy tiền từ sổ tiết kiệm ra và thầy thì kêu gọi thiện nam tín nữ cung tiến, thế nào cũng xong.”

Quả đúng như Mạnh Hoạt dự liệu. Nghe tin Tiếu Linh Tự phát nguyện công đức xây chùa, rất đông người đến cung tiến. Gia quyến các yếu nhân trong vùng mà nghe tên ai nấy đều rợn tóc gáy cũng nô nức đến góp vô vàn tiền bạc. Dồi dào tiềm lực, thầy trò Mạnh Hoạt còn cho kè cả một khúc bờ sông. Lại thuê tạc hai con rồng đá to lớn uy nghiêm đẹp đẽ như đang múa lượn vươn mình từ dưới dòng nước lên chầu vào cửa chùa.

       Hôm khánh thành, con nhang đệ tử đi thuyền về dự đỗ kín một khúc sông. Đèn hương sáng rực. Mạnh Hoạt còn viết một thiên gọi là Á Kinh để cho sư thầy Thích Tiếu Linh làm pháp chủ đăng đàn thuyết giảng:

                              “Đạo nào cũng tóm lại là

                               Âm dương, đực cái, đàn bà đàn ông.”

                                …     

                              “ Ái tình nếu uống đủ liều

                               Loài người sẽ thoát được điều tà dâm.”

                                …

                              “ Nếu yêu cái xích dưới chân

                               Thì xiềng xích hoá thành thần tự do.”

                                …

                              “ Bọ ngựa rình bắt ve sầu

                               Biết đâu chim sẻ đằng sau bắt mình.”

                               …

                               “Tìm tiên ở chốn ăn chơi

                               Tìm đạo ở chỗ cõi người cực đau.”

                               …

                               “Vào ra trời đất mênh mông

                               Thân ta là chỗ hoá công ở nhờ.”

                               …

                                “Cuối cùng tất cả chúng ta

                                Đều lên nóc tủ ngắm gà khoả thân.”

                                …

                                “ Bãi sa trường thây tan thịt nát

                                 Không bóng người đi nhặt xương khô

                                 Mối đùn xương khoác ba lô

                                 Không người áo trắng khăn xô khóc hồn.”

                                 …

                                 “Ma chiến thắng và ma chiến bại

                                 Cả hai cùng giết hại như nhau

                                 Đều cùng chung một nỗi đau

                                 A Di Đà Phật chung câu nguyện cầu.”

                                 …

                                 “Tạo hoá sinh ra ta

                                 Ta chơi trò tạo hoá

                                  Hợp tan mây thành đá

                                 Nhật nguyệt hoá như như.”

                                 …

                                “ Mỗi người là một bộ kinh vô tự

                                 Xin đừng tụng niệm tự vô kinh”*

        Nhưng mấy hôm sau, có một đoàn liên ngành văn hóa, công an, tôn giáo đến chùa Tiếu Linh kiểm tra. Mạnh Hoạt và sư Thích Tiếu Linh được mời về nơi công quyền làm việc. Thầy trò Mạnh Hoạt gần như bị giam lỏng tại trụ sở công an. Suốt bảy ngày đêm, cả hai bị cán bộ hỏi liên tục, á đạo là gì, á kinh là gì, thơ thế viết là có ý gì? Sư Tiếu Linh thì nói, mình là người tu hành, chỉ thắp hương niệm Phật, không biết gì hết.  Mọi sự là ở cả Mạnh Hoạt (Lúc bị mời về trụ sở, Mạnh Hoạt đã kịp ghé tai thầy nói, cứ đổ hết mọi sự cho hắn, hắn xử lý được). Mạnh Hoạt trước sau đều nói hắn chả có ý gì. Viết lăng nhăng thế thôi. Thần tiên mượn tay hắn viết, làm sao mà biết được. Cán bộ hỏi mãi đâm chán xoay sang hỏi giấy tờ nhân thân Mạnh Hoạt, hắn chả có giấy tờ gì chứng minh để được ở chùa. Họ liền yêu cầu sư Thích Tiếu Linh làm cam đoan không cho Mạnh Hoạt ở lại chùa. Nếu không họ sẽ quy cho tội tuyên truyền mê tín dị đoan, cho đi tù mọt gông. Rồi họ thả hai thầy trò ra.

Mạnh Hoạt đành từ biệt sư Tiếu Linh:

       -Đời tôi, tính cả lần này là bảy bận vướng vòng lao lý rồi đó thầy ạ.

Sư Thích Tiếu Linh yên lặng nhìn ra sông. Sông hôm ấy lặng lờ chảy, màu nước thì nhợt nhạt buồn hiu. Sư lẩm nhẩm tính toán hồi lâu rồi nói:

       -Số bảy là số của nhà Phật. Ông hết nạn dương gian rồi. Nhưng ông có lẽ không có duyên với cửa thiền. Nên đi tìm người đàn bà thứ bảy để ở cùng, người này chắc sẽ dung nốt đời ông. Tiền ông xây chùa coi như của để dành. Mệnh ông đào hoa có lẽ nên trở lại chốn phồn hoa đô hội thì hợp. Tôi có người bạn ở phố Trương Định, tôi giới thiệu ông đến đấy, người bạn này sẽ thu xếp cho ông chỗ ở và công việc ổn thoả.

        -Vâng, đội ơn thầy. Nhưng tôi phải qua nhà cô Huệ lấy số bản thảo thơ vẫn để trên gác xép mang đi, đời tôi cho đến bây giờ còn mỗi thứ đó là quý nhất.

Chia tay sư Thích Tiếu Linh, Mạnh Hoạt về Hà Thành, vào chợ Đồng Xuân định mua hai cái va li du lịch to để về phố Đội Cấn khuân thơ. Hắn cũng nhẩm bụng, có khi số bản thảo thơ lưu trên gác xép đến hàng tạ…

        -Bao nhiêu tiền cái va li to này em ơi.

Cô bán hàng ngẩng đầu lên.

Mạnh Hoạt sửng sốt.

Cẩm lắp bắp:

        -Anh…anh ra bao giờ vậy?

Thì ra Cẩm đã bỏ núi về Hà Nội lập nghiệp. Nàng có ý định chờ Mạnh Hoạt ra trại sẽ tính. Nàng cũng đã xuống phố Đội Cấn hỏi thăm nhưng Huệ không biết, nói chưa thấy người về.

          Mạnh Hoạt và Cẩm về ở với nhau. Cẩm thành người vợ thứ bảy của nhà thơ Mạnh Hoạt. Ngay hôm đó hai người xuống nhà Huệ ở phố Đội Cấn lấy bản thảo thơ. Xếp đầy hai va li kéo to đùng.  Mang về nhà Cẩm trên đằng Nghĩa Tân. Hàng xóm, bạn hàng thấy thế thì thầm, cô Cẩm này cuối đời thế mà tốt phúc, vớ được ông chồng tuy hơi già nhưng còn khỏe mạnh mà lại lắm của, cả hai va li to đùng.

        Họ sống với nhau hạnh phúc đã được gần mười năm. Nay thi nhân đã gần bảy mươi tuổi.

        Cô Cẩm rất chiều Mạnh Hoạt.

       Thi nhân chỉ có mỗi một việc là sáng đưa cô đến chợ Đồng Xuân, rồi lang thang cà phê cà pháo với bạn bè dưới phố cổ. Làm thơ và đi dạo. Hắn đi nhiều lần quanh Hồ Gươm đến nỗi đã đếm được chính xác một vòng bờ hồ là năm ngàn tám trăm năm mươi bảy bước. Đến chiều tối, Mạnh Hoạt lại lên Đồng Xuân dọn hàng, đón cô Cẩm về Nghĩa Tân, ăn uống và làm tình.

         Mà cũng lạ, tuy già, nhưng Mạnh Hoạt vẫn làm tình rất siêu, cô Cẩm mê tít. Còn thơ, hắn càng làm nhiều. Nhưng hắn chỉ làm thơ về Bướm. Mạnh Hoạt bảo, mọi sung sướng khổ đau, mọi thăng hoa nghệ thuật, mọi tranh giành đấu đá, rồi anh hùng và tiện dân, rồi chiến tranh và hoà bình...Tất cả đều từ Bướm mà ra. Thế giới, chỉ có cái ấy là vẻ đẹp vĩnh cửu. Nhiều người chưa đọc thơ hắn nghe nói là thơ viết về Bướm, vội nhăn mũi chê là nhảm nhí. Nhưng đọc rồi thì lại đâm mê, gần như nghiện, không bao giờ đọc thơ người khác nữa. Hắn viết thế này:

                                     “ Nhởn nhơ bướm lượn bờ ao

                                   Đừng ai đem bướm ép vào sổ tay

                                        Trong đêm đóm lập loè bay

                                   Đừng đem đom đóm ra ngày để xem”*

       Cô Cẩm rất tự hào về chồng mình. Thỉnh thoảng cô chi tiền cho Mạnh Hoạt mời bạn bè đến nhà hàng uống rượu và đọc thơ ca ngợi hắn. Các tay bạn dự tiệc sau khi uống một số chén kha khá đều nhất loạt nói rằng, đời Mạnh Hoạt thế mới gọi là đời. Đời làm thơ lưu lại một câu với giời cũng là mãn nguyện. Còn như đời tình, thiên hạ một tình còn lên bờ xuống ruộng, thế mà Mạnh Hoạt thi nhân đếm không xuể số người tình. Mạnh Hoạt cũng gật gù công nhận, đời hắn, rốt cuộc chỉ giỏi có hai việc là làm thơ và làm tình. Già vẫn giỏi. Thật hết sức tự hào. Cô Cẩm ngồi bên cạnh Mạnh Hoạt, mắt long lanh hạnh phúc. Cô gọi thêm một chai rượu mạnh nữa. Cô trân trọng mời các nhà thơ bạn chồng uống cùng mình một vài chén. Và thường thì hôm ấy một số nhà thơ không đi về được tới nhà, mà sẽ ngự luôn ở đâu đó. Có thể là ghế đá Bờ Hồ hoặc dưới gốc cây trong vườn hoa Yecxanh. Nhưng trước khi lịm vào giấc mộng kê vàng, tay nào mồm cũng lẩm bẩm “Đêm nằm nghĩ mãi không ra/ Sao thằng cha ấy lại là nhà thơ”*

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

        Những chuyện ngoài rìa của dân Làng Ngọc:

        Câu nói cửa miệng theo kiểu chơi chữ truyền thống của dân Làng Ngọc, Thất cầm Mạnh Hoạt, gần như câu châm ngôn đúc kết mà mọi người hay nói mỗi khi có cuộc phiếm đàm về tay nhà thơ này. Là do cuộc đời hắn đến thời U bảy mươi, thì có bảy người đàn bà được coi như là vợ. Và hắn cũng có bảy đứa con. Bảy lần ngồi nhà giam, tuy thời gian ngắn dài có khác nhau. Cũng là một sự lạ. Nhưng nhiều người hiểu biết trong làng thì cho rằng, đó là hiển hiện rõ ràng của cái câu mà các cụ hay lấy để răn đe con cháu, Nhân bảo như thần bảo. Chả là hồi trẻ, có thời kỳ hắn đã từng tuyên bố, cả làng này chỉ duy nhất hắn biết chơi bảy loại đàn, thế nên hắn là Thất cầm tiên sinh. Đúng là nói lời nó vận vào thân. Thành ra chữ cầm ở đây không phải là đàn, mà cầm từ chữ cầm tù mà ra!

        Nhiều người cổ hủ bảo hắn thuộc diện quái thai ngâm giấm. Nhưng vì Mạnh Hoạt vẫn sống nhăn, sống khỏe và lại còn nổi tiếng nữa nên dân làng còn nhất trí cao gọi hắn là, Quái Nhân Làng Ngọc! Vì mẹ già hắn chả trông nom ngày nào. Con đẻ ra hắn cũng chả đoái hoài. Nói thế có vẻ hơi quá. Vì thực ra là hắn cũng vẫn đi lại, thi thoảng có thấy về quê. Có hồi hắn còn định về Làng Ngọc ở hẳn. Đã mở phủ thờ Mẫu, suốt ngày đàn sáo vang lừng. Nhưng sau chính quyền có ý kiến, thậm chí còn định gán cho hắn cái tội phản động, nên hắn chán, lại bỏ đi. Hồi mẹ hắn chết, hắn có về mũ áo đầy đủ. Cô Mỹ chết, hắn cũng về. Chuyện hắn với cô ấy sau này người trong làng biết cả. Nhưng mà lâu quá rồi thì cũng chả ai nhắc lại làm gì. Người Làng Ngọc vẫn nói, Cười ba tháng chứ không ai cười ba năm. Mạnh Hoạt còn ở đến lúc đắp điếm mồ mả xong cho cô ấy mới đi. Thì nghĩa tử là nghĩa tận mà lại.

        Mạnh Hoạt có tất cả bảy đứa con. Với Lệ, hai đứa. Kim Dung một, Thủy một, Tố Lan một. Huệ cũng giống Lệ, một trai một gái. Còn với cô Cẩm không đẻ con chung, nhưng cô ấy có một đứa con gái riêng. Con bé ấy không bao giờ gọi Mạnh Hoạt là bố, nên không tính là con. Thế vẫn đúng là bảy bà. Bảy con. Cả bảy đứa ấy đều trưởng thành. Nhưng tuyệt không có đứa nào làm thơ.   

        Vật đổi sao dời, không hiểu ra làm sao mà mẹ con nàng Kim Dung lại lưu lạc sang tận Mỹ. Đứa con gái trong một lần về nước chơi có đến thăm Mạnh Hoạt. Nhưng hai bố con ngồi mãi mà chả biết nói gì với nhau. Nó biếu bố hai nghìn đô, là một món to lúc đó. Mạnh Hoạt rủ mấy ông bạn nhà thơ Bờ Hồ đi uống trận rượu đã đời. Còn bao nhiêu mua giấy, đem in thơ mình, đóng thành các quyển phô tô nho nhỏ phát khắp nước.

        Hễ có dịp nói chuyện về Mạnh Hoạt, các tay đàn ông trong làng đều xuýt xoa thán phục, đời trai vậy mới là đời chứ. Còn các bà thì lại ngấm nguýt. Nhưng đảm bảo là đêm về, bà nào cũng chả có lúc thầm ao ước. Chí ít là tò mò. Làm sao mà cái thằng cha nhà thơ không xu dính túi ấy mà lại lắm người lăn lóc với hắn thế kia chứ? Chắc cái ấy của lão ta phải hay ho lắm…

       Cái ấy có hay không thì giờ chỉ có cô Cẩm mới nói được. Còn thơ của Mạnh Hoạt đã được cả nước xác nhận là hay. Đến các em ca ve còn khen hay nữa là… “Nghe phò đọc thuộc thơ ta/ Sướng hơn được giải gọi là Nobel.”* Còn bạn đọc, muốn đọc thơ Mạnh Hoạt, cứ chiều đến lên Bờ Hồ đi dạo. Gặp một tay đàn ông rất khó đoán tuổi, ăn mặc phong nhã đi nhẩn nha, vừa đi vừa ngắm mây trời, miệng lẩm nhẩm đọc thơ. Nhưng nếu cô gái nào có cặp mông đẹp lướt ngang qua là tay đó đờ đẫn quên thơ ngay, chỉ nhìn theo ngắm mông. Thì tay ấy đích thị là nhà thơ Mạnh Hoạt. Một nhân vật kỳ quái vốn xuất thân từ Làng Ngọc, xứ Kinh Bắc. Bạn chỉ cần đến chào hỏi vài câu, sẽ được tặng ngay một tập thơ để đọc. Đảm bảo rất hay.

                                                                                      TTC.

*Thơ của Nguyễn Bảo Sinh.

(quay về phần 1)

Đánh giá

Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 7)

Mục lục bài viết

Mạnh Hoạt ở tù ba năm rưỡi, đủ một ngàn hai trăm bảy mươi tám ngày chẵn. Thừa ra nửa ngày, vì án tù của hắn bảy năm, giảm tối đa còn ba năm rưỡi.

712
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
23-02-2021
GIỚI THIỆU SÁCH

GIỚI THIỆU SÁCH

GIỚI THIỆU SÁCH

GIỚI THIỆU SÁCH

Xem toàn bộ
Xem toàn bộ
GIỚI THIỆU SÁCH

NGƯỜI KỂ CHUYỆN KINH BẮC

  • KHÁNG KHÁNG SINH

    Kể từ khi tìm ra kháng sinh (1928), với việc quý ngài Alexander Fleming chiết suất được Penicillin, nền y học của nhân loại đã có một bước nhảy khổng lồ. Rất nhiều căn bệnh nan y, gây chết người trước kia đã được giải quyết. Tuổi thọ và chất lượng cuộc sống loài người đã tăng lên rõ rệt. Kháng sinh trở thành một loại thuốc thiết yếu, không thể thiếu của y khoa hiện nay...

    Lượt xem: 582
  • NAN ĐỀ CỦA THỜI HIỆN ĐẠI

    Thực ra thì không phải đến thời hiện đại mới có bệnh đái tháo đường, mà căn bệnh này đã được y văn cổ đề cập đến từ lâu. Các sách “Hoàng đế nội kinh” hay “Hải Thượng y tông tâm lĩnh” đều đề cập đến chứng “tiêu khát”, một biểu hiện lâm sàng rõ rệt nhất của căn bệnh này. Nhưng chỉ đến thời hiện đại, có thể do thay đổi môi trường sống, do cường độ làm việc, lối sống sinh hoạt…, căn bệnh đái tháo đường dường như mới bùng phát dữ dội.

    Lượt xem: 130
  • Những lưu ý khi tiêm vaccine Covid-19 với bệnh nhân tiểu đường, tăng huyết áp…

    Vài lời mở đầu: Tôi là một dược sĩ và là một nhà văn, trong cả hai vai trò rõ ràng tôi phải quan tâm đến đại dịch Covid-19 đang diễn ra trên đất nước ta và cả thế giới. Sự quan tâm của tôi đến thế nào, bạn có thể tìm hiểu các bài viết của tôi trên báo chí, facebook kể từ khi dịch nổ ra bên Vũ Hán, Trung Quốc cho đến nay sẽ rõ.

    Lượt xem: 611
  • LƯU Ý KHI DÙNG THUỐC HO

    Đặc biệt là khi bị nhiễm virus gây covid. Thường thì có đến 80% số ca dương tính không xuất hiện triệu chứng gì. Không phát thành bệnh. Nhưng nếu phát thành bệnh sẽ có các triệu chứng điển hình: sốt, đau họng, ho, đau mình mẩy, khó thở, mất khứu giác...

    Lượt xem: 3917
  • QUAN ĐIỂM CỦA TÔI

    Về tình trạng hiện nay ở một số nơi trên nước ta, nhiều người đã được tiêm vaccine mũi 1 là moderna, đến kỳ tiêm mũi 2 nhưng không có moderna nữa. Vậy phải làm sao?

    Lượt xem: 1567
  • ĐỊA LONG LÀ GÌ?

    Là con giun đất. Chính xác. Các cụ nhà ta, nhất là cánh nho sĩ, thầy lang xưa có cái "tật" hay gán cho các con vật, đồ vật vốn bình thường dân dã những cái tên "tự" Hán Việt thật kêu, cho sang mồm. Con giun đất, gọi là địa long, nghĩa là rồng đất, quá oai!

    Lượt xem: 552
  • Vật chủ bất đắc dĩ

    Trong Y học, có một thuật ngữ quen thuộc “vật chủ truyền bệnh”, xuất phát từ thuật ngữ “vật chủ” trong môn Sinh học. Đây là một thuật ngữ chỉ về những sinh vật có nuôi dưỡng sinh vật khác, theo các dạng quan hệ ký sinh, cộng sinh hoặc hội sinh, cung cấp dinh dưỡng, nơi trú ẩn hoặc đôi khi là bảo vệ lẫn nhau.

    Lượt xem: 1040
  • Nhận thức lại về covid

    Khi đại dịch covid-19 nổ ra ở Vũ Hán, Trung Quốc tháng 11/ 2019, cả thế giới bàng hoàng. Không hiểu điều gì đang xảy ra nơi đây. Đến khi Trung Quốc chính thức công bố về dịch, lập tức các nhà khoa học của cả thế giới đã vào cuộc nghiên cứu về con virus gây bệnh có định danh là Sars- CoV-2 này.

    Lượt xem: 645
  • Placebo và dịch covid-19

    Placebo, thuật ngữ khoa học quên thuộc của giới y-dược khoa, nó xuất phát từ nguyên ngữ Latin, có nghĩa là “tôi sẽ làm hài lòng”. Còn hiểu một cách nôm na, có thể gọi là “hiệu ứng giả dược”: nghiên cứu những đáp ứng của cơ thể khi được cho dùng “giả dược”.

    Lượt xem: 605
  • KÍNH GỬI: Các thầy thuốc tuyến cơ sở vùng dịch.

    -Thưa các bạn,
    Tôi được biết tình hình trong vùng dịch miền Nam, đặc biệt là tp. Hồ Chí Minh đang rất căng thẳng. Bệnh viện quá tải, các thầy thuốc nhân viên y tế tuyến đầu mệt mỏi. Đâu đó đã xảy ra những cảnh thảm thương: bệnh nhân covid kêu cứu không có người trợ giúp, chết tại nhà, nhất là với những bệnh nhân nghèo.
    Thật đau lòng.
    Lượt xem: 518

  • VACCINE COVID-19:những góc nhìn.

    Vaccine đang tỏ ra là vũ khí hữu hiệu nhất của con người chống lại đại dịch covd-19, ít nhất là cho đến lúc này.

    Lượt xem: 274
  • Đau? Đã có thuốc!

    Đau chính là một phản ứng sinh tồn của cơ thể: nhờ có cảm giác đau mà con người ta biết đang bị tổn thương, bệnh tật ở đâu mà chữa trị.

    Lượt xem: 147
  • Có thuốc chữa khỏi hẳn bệnh tiểu đường không?

    Bệnh tiểu đường là gì? Hiểu đơn giản nhất là do bạn đái ra chất đường- trong nước tiểu có rất nhiều đường glucosa!

    Lượt xem: 212

Xem toàn bộ
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 7)

    Mạnh Hoạt ở tù ba năm rưỡi, đủ một ngàn hai trăm bảy mươi tám ngày chẵn. Thừa ra nửa ngày, vì án tù của hắn bảy năm, giảm tối đa còn ba năm rưỡi.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 6)

    Trong chiến tranh, chỉ cần vài tạ thuốc nổ, vài giây, với vài người, là thổi bay một cây cầu. Nhưng để xây lại được một cây cầu qua sông, người ta phải mất vài năm với hàng ngàn con người lao động miệt mài.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 5)

    Mỗi bài thơ của hắn viết ra, cũng dễ dàng như khi hắn làm tình với một em nào đó gặp trên đường lang thang giang hồ vặt. Nhưng với em nào hắn cũng diễn bài mê muội và đắm đuối như thật.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 4)

    Dân gian thường hay gọi đó là kẻ ngộ chữ, hay nhẹ hơn, gọi là nghiện chữ. Cái bệnh nghiện chữ ấy đã khiến cho không ít kẻ sĩ nước nam ta từ cổ chí kim thân tàn ma dại.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 3)

    Mạnh Hoạt mê đọc sách. Những lúc mẹ đi làm đồng hoặc đi chợ, Hoạt ở nhà chúi đầu vào cái tủ sách to tướng của ông cha để lại mê mải đọc.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 2)

    Thời chiến tranh, nay sống mai chết, hôm nay còn ở ngoài Bắc, mai đã vào tít trong Nam. Hôm nay còn đang sống ngoay ngoảy, mai đi ngoài đường,..
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 1)

    Mạnh Hoạt, người xóm ngõ Ghen, Làng Ngọc. Một tay chơi nức tiếng vùng Kinh Bắc. Biết đủ ngón nghề cầm kỳ thi họa, đẹp giai, hát hay. Hắn lại biết làm cả thơ nữa...

Xem toàn bộ
  • Hoa gạo tháng ba (Phần cuối)

    Chiều nay, Giang cũng nói với nàng là hãy đợi. Ngồi bên Giang trên bến sông, nhìn nghiêng qua gương mặt thanh tú đẹp đẽ của Giang, nàng đã thầm thốt lên trong lòng, Giang ơi, nếu anh yêu em đến thế, sao anh không mang em đi cùng ngay tức khắc. Nhưng Giang vẫn nói em hãy chờ anh, hãy chờ, hãy chờ. 
  • Hoa gạo tháng ba (Phần 2)

    Nhìn hai anh em ngồi câu, My đã định ra chơi cùng, nhưng My lại thấy ngại ngần rồi thôi. Ngày My còn bé, Tràng là người đầu tiên khai tâm cho My về chữ quốc ngữ. Mỗi khi My ghép được một từ, Tràng hay xoa đầu khen My giỏi. Hôm Tràng bị quan Tây bắt giải đi, My chạy sang nhà ông lang Khiết, khóc nức nở..
  • Hoa gạo tháng ba (Phần 1)

    Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
  • BUÔNG (phần tiếp theo của LONG SƠN TỨ TRUYỆN)

    (phần tiếp theo của LONG SƠN TỨ TRUYỆN)Cố trấn tĩnh, tôi lái xe về nhà đón vợ đưa sang bệnh viện cùng con gái. Ngồi ngoài phòng chờ mà tôi cảm thấy như ngồi trên một đống lửa hay là đang bị một đám gai nhọn vây kín quanh người...
  • LONG SƠN TỨ TRUYỆN

    Chả là trường tôi, thường hay cho sinh viên làm khoá luận và thi tốt nghiệp vào mùa hè. Những sinh viên thi không đỗ, nhà trường sẽ tổ chức thi lại vào mùa thu. 
  • Giỗ hậu (Phần 3)

    Chuyện Vũ chồng nàng chết bất đắc kỳ tử ngay khi đang giao hoan, gia đình nhà ông Đồ Lận đổ hết lỗi cho nàng. 
  • Giỗ hậu (Phần 2)

    Cả làng này, chưa thấy ai chiều con gái như ông Lư. Con ông đòi gì thì cho dù nửa đêm gà gáy ông cũng vùng dậy đi kiếm cho bằng được. 

Xem toàn bộ
GẶP GỠ - GIAO LƯU
GẶP GỠ - GIAO LƯU
  • ĐÃ SĨ QUAN CÔNG AN LẠI ĐI VIẾT VĂN!

    Sáng nay qua Hồ Gươm ngồi cà phê với ông Trung tá công an, chuyên trách chống ma túy của quận Hoàn Kiếm. Vấn đề ở chỗ là ông này có vẻ như dẫm vào chân mình hay sao ấy: đang là sĩ quan công an phố cổ, lại đi cầm bút! 

    Lượt xem: 221
  • "BẢN SẮC VĂN HÓA DÂN TỘC TRONG KIẾN TRÚC ĐƯƠNG ĐẠI"!

    "BẢN SẮC VĂN HÓA DÂN TỘC TRONG KIẾN TRÚC ĐƯƠNG ĐẠI"!
    Giữa trưa hè nắng chang chang 37-38 độ, mà dắt nhau đi phơi nắng chém gió trong làng về...kiến trúc!
    Hy sinh vì "nghệ thuật" đến thế là cùng!:))
     
    Lượt xem: 267
  • VIẾNG MỘ NHÀ THƠ HÀN MẶC TỬ

    Ông là một trong những nhà thơ mà thủa hoa niên đã từng mê đắm đọc, và thương cảm cuộc đời tài hoa yểu mệnh...
    Với niềm yêu quý và kính trọng, đến Quy Nhơn, việc đầu tiên là lên mộ cúi đầu tưởng nhớ ông!
     
    Lượt xem: 404

Xem toàn bộ
Xem toàn bộ
videotogif_2021.05.14_21.18.27
videotogif_2021.05.14_21.34.06
gif_20210514_210001
TÁC GIẢ - TÁC PHẨM

20211113_01351520211113_01371320211113_01364420211113_013744nhavantranthanhcanh20211031_22051320211113_01361920211113_15312320211113_15314020211113_01361920211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00553020211115_00552120211115_00545220211115_00543920211118_16004320211118_16003120211118_160018fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620211127_042028
nhavantranthanhcanh20211031_22051320211113_01361920211113_01360720211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01361920211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00543920211115_00561020211115_00554220211115_00552120211113_153123fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620211127_042028
20211113_014855box-011nhavantranthanhcnh5520211113_01361920211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00554220211115_00552120211115_00545220211115_005439fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620211127_042028
QR truy cập web
nguoikechuyenkinhbac.codeqr

 BẢN QUYỀN THUỘC VỀ NHÀ VĂN TRẦN THANH CẢNH. 

KHÔNG SAO CHÉP KHI CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.

 

Lên đầu trang