























































































































Trời đã tối, trăng vừa lên khỏi những ngọn tre mọc dày xung quanh căn nhà. Vốn được dặn mỗi khi đến không cần báo trước, không cần đánh tiếng kinh động xung quanh nên Hãn dợm tay nhấc cái cánh cổng bằng tre, định bước vào thì chợt sững người lại. Từ từ đặt cánh cổng xuống chỗ cũ. Thị Tuyển thấy vậy định hỏi. Hãn đặt tay lên môi ra dấu im lặng. Kéo nhẹ Tuyển sát vào cổng, chỉ tay nhìn qua khe những thanh tre cánh cổng. Cả hai cùng ghé mắt: ở góc sân, dưới chum nước mưa đặt cạnh cây cau, Trãi đang cầm một chiếc gáo nhỏ múc nước từ chum ra dội cho Thị Lộ đứng cong người xõa tóc ra gội. Họ vừa dội nước gội đầu cho nhau vừa nói cười thân mật tình tứ. Không rõ họ nói với nhau những gì, chỉ thấy tiếng cười rúc rích. Lả lơi. Thị Lộ để trần hoàn toàn thân trên, cánh tay nõn nà, bờ vai, bầu ngực trắng lóa. Ánh trăng mới lên ưỡm ờ xuyên qua tán lá tre, chiếu lên cặp vú nở nang rắn chắc của Thị Lộ như dát thêm hoa lên ngọc. Trãi dội nước lên tóc Lộ, mắt đắm đuối nhìn người tình đang dùng hai tay khua tóc. Cánh tay xung động nhịp nhàng khiến đôi bầu vú tròn xoe rung rinh, rung rinh…Trãi bỗng buông cái gáo nhỏ, quỳ xuống trước mặt Lộ, nâng bầu ngực của nàng lên. Đắm đuối ngắm. Tôn thờ. Lộ thụp mình ngồi xuống, dang tay ôm đầu Trãi vào. Trãi úp mặt vào ngực của Lộ rên lên những tiếng khe khẽ. Trăng trên trời mùa hạ nhô cao lên khỏi rặng tre, sáng như dát bạc tỏa xuống góc sân, cây cau, chum nước và đôi tình nhân. Khiến cho thân thể họ như đang tắm trong một màn sáng lung linh mơ ảo.

Bên ngoài cổng, Hãn và Tuyển tự động áp sát thân thể vào nhau lúc nào. Tấm thân võ sĩ cường tráng và thân hình thiếu nữ trinh trắng non tơ như dải lụa bạch tự cuốn dính vào nhau, nóng hổi. Vô thức đòi hỏi dâng hiến. Trong nồng nàn họ nắm chặt tay nhau cùng nhẹ nhàng trở lui. Họ không muốn làm khuấy động giây phút thần tiên của đôi tình nhân trời sinh kia. Họ nhìn nhau đắm đuối không chút ngượng ngùng. Dưới ánh trăng sáng vằng vặc như ban ngay, khuôn mặt của Tuyển đỏ rực lên, nàng bạo dạn úp mặt vào lồng ngực rộng của Hãn, tay đấm nhẹ vào vai chàng, nói trong hơi thở đứt quãng: “Ôi, xấu hổ quá đi mất…” Hơi thở nóng rực của nàng lan qua lần áo mỏng khiến da thịt Hãn như phải bỏng. Và từ sâu thẳm cơ thể khỏe mạnh tràn trề sức mạnh, sinh lực đàn ông bừng bừng trỗi dậy. Hãn thấy người con gái vẫn đi theo đỡ đần mình bấy lâu hấp dẫn, đẹp lạ lùng. Hãn ôm lấy nàng xiết chặt. Tuyển như lả đi trong vòng tay Hãn. Buông xuôi. Họ đứng như dính chặt vào nhau bên ngoài rặng tre nhà Trãi. Vuốt ve âu yếm nhau. Hãn nâng khuôn mặt Tuyển lên âu yếm ngắm nhìn: “Nàng đẹp quá, như bông sen Tây Hồ vậy. Nàng hãy làm người của ta nhé?” Tuyển ngước mắt long lanh nhìn Hãn: “Tiểu nữ thích công tử từ lâu, ngài không nhận ra sao? Đêm nay có ánh trăng vàng làm chứng, công tử hãy chiều tiểu nữ đi.” Thế rồi họ cầm tay nhau chạy băng băng trên con đường quanh co bên hồ, quay lại phía bãi sông. Đến một bãi cỏ hoang cao lút đầu người. Hãn bế xốc Tuyển lên, băng vào sâu trong bãi, lăn xuống thảm cỏ mềm mượt thơm nức. Tung hết xống áo của hai người ra, phủ lên. Giữa đất trời trăng sao sáng rỡ như ban ngày, trên nệm cỏ thơm nức, thân thể ngọc ngà trắng muốt của nàng thiếu nữ trinh trắng cong lên đợi chờ dâng hiến. Trần Nguyên Hãn là một người đàn ông trưởng thành nên biết phải làm gì. Hãn nâng niu ngắm nhìn vuốt ve bầu ngực trinh trắng rắn chắc của nàng một cách tôn thờ. Âu yếm. Hãn lướt môi mình trên những ngọc ngà châu báu của nàng. Dùng đôi môi nóng rực nút nhẹ hai núm vú xinh xinh nhỏ nhắn mơ hồ như hạt sen non. Dụi mặt vào miền thảo nguyên xanh non êm ái của nàng. Hít hà. Nàng trinh nữ không chịu nổi, rướn lên rên rỉ trong niềm khát khao hoan lạc: “Chàng chiều thiếp đi, mau lên…”. Khi thân thể cường tráng của Hãn xâm nhập vào mình, nàng trinh nữ nở một nụ cười mãn nguyện. Đôi môi nàng rực lên như bông sen Tây Hồ buổi sớm mở ra đón ánh bình minh. Nàng Lê Thị Tuyển đã dâng hiến trọn vẹn cho Trần Nguyên Hãn. Họ bên nhau cả đêm.
Đánh giá (0)
Mục lục bài viết

Người gửi / điện thoại




































Với y học hiện đại, cao hổ cũng như cao xương các loại động vật khác, thường không được xếp loại là thuốc, mà chỉ là thực phẩm chức năng, có tác dụng cung cấp acid amin cho cơ thể.
Thế nhưng ở bên Mỹ họ coi thực phẩm chức năng là gì? Họ coi như là thực phẩm bình thường thôi. Chả có gì đặc biệt hết. Cục quản lý dược phẩm và thực phẩm liên bang FDA hầu như không quan tâm kiểm soát việc sản xuất của các công ty thực phẩm.
Bến sông xuân 2 - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Vô vi - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
KÍNH BÁO
Thưa bà con họ Trần và trăm họ nước Việt
Buổi lễ dâng hương kỷ niệm 800 năm thành lập vương triều Trần [12/12 Ất Dậu - 12/12/ Ất Tỵ] diễn ra ngày hôm nay: 12/12 Ất Tỵ, tức ngày: 30/01/2026 tại nhà Thái Miếu, khu di tích nhà Trần, An Sinh, Quảng Ninh đã thành công tốt đẹp.
THÔNG BÁO CỦA BAN TỔ CHỨC LỄ DÂNG HƯƠNG KỶ NIỆM 800 NĂM VƯƠNG TRIỀU TRẦN LÊN NGÔI
Xin kính mời bà con anh em họ Trần toàn quốc, bách gia trăm họ nước Việt, tới dự lễ dâng hương được long trọng và hoành tráng, xứng với công đức của các vị vua và các bậc tiền tổ nhà Trần.
THÔNG BÁO PHÁT HÀNH
Ngày 11/10/2025(20/8 Âm lịch) đúng ngày giỗ Đức Thánh Trần, nhà xuất bản Hội nhà văn tổ chức Lễ ra mắt bộ tiểu thuyết đặc biệt HÙNG KHÍ ĐÔNG A -S 800 kỷ niệm 800 năm Vương triều Trần lên ngôi (12/12/ Ất Dậu 12/12/Ât Tỵ 2025) tại 65 Nguyễn Du Hà Nội.
[phiên bản music- Thực ra, đây là bài thơ xuân viết khá lâu rồi, và cũng đã đăng vài báo. Nay nhờ AI phổ nhạc và hát luôn, cho vui!]