Đăng ký | Đăng nhập

Email / Điện thoại

Mật khẩu

Nhớ mật khẩu | Quên mật khẩu

hoi-dap
logo
gif_20210514_210516_1
videotogif_2021.05.14_21.31.52
videotogif_2021.05.14_21.18.27
gif_20210514_210001
TRÂN QUÝ CHÀO ĐÓN QUÝ VỊ ĐỘC GIẢ ĐẾN VỚI WEBSITE CỦA NHÀ VĂN TRẦN THANH CẢNH - KÍNH CHÚC QUÝ ĐỘC GIẢ CÓ NHỮNG GIÂY PHÚT THƯ GIÃN VỚI "NGƯỜI KỂ CHUYỆN KINH BẮC"
20210411_13045820211031_22051320210430_22423320210430_22423320210430_22414520210430_22415520210422_11252420210422_11253620210411_13015820210411_1302135520210411_13052820210411_13041120210411_13044720210430_22421220211031_220453box-01120211113_014855nhavantranthanhcanh20211031_22051320211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01361920211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00545220211115_00543920211115_00561020211118_16003120211118_16004320211118_16001820211127_155916fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_042028
fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620210411_13054420210411_13024120210411_13025120211031_22051320211031_220453box-011nhavantranthanhcnh5520210411_13021320211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01361920211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00554220211115_00552120211115_00545220211118_16001820211118_16003120211118_16004320211115_00563820210411_13054420210411_13024120210411_13025120211127_042028
20211031_22051320210430_22553720210411_13031320210411_13023320210411_13052020210411_13055620210411_13040120210430_22555120211031_22045320210411_13021320210411_130213box-01120211113_01361920211113_15312320211113_15314020211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00553020211115_00554220211115_00543920211115_00545220211118_16004320211118_16003120211118_160018fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_155916

Cà phê phố cũ

Cà phê phố cũ

 

       Đúng sáng hôm mùng ba tháng bảy âm lịch, tiết ngâu, nàng gọi điện cho hắn.

       Vào mùng ba, ra mùng bảy. Mưa ngâu buồn thấu ruột. Những hạt mưa rơi xiên xiên trong nền trời xám đục. Thoáng lạnh. Vừa lùi xe vào ga ra, lên văn phòng, thì chiếc điện thoại của hắn rung tít trong túi quần. Số lạ hoắc.

      -A lô, đây có phải là số của dược sĩ Dương Đình Trung không ạ?

      -Vâng. Ai gặp tôi đây?

      -Em Ngọc Bích đây. Anh còn nhớ em không?

      Làm sao mà quên được nàng. Hai mươi năm có lẻ rồi. Nhưng mà giọng nàng nghe khác quá. Hay do khoảng cách quá xa, sóng điện từ làm cho tiếng con người ta méo mó chăng? Năm xưa, khi câu chuyện của hắn và nàng vỡ lở. Nàng đã biến mất không tăm tích. Nghe người quen nói, nàng đi định cư ở nước ngoài.

      -Em đang ở đâu vậy?

      -Em đang ở phố mình. Em vừa về nước mấy hôm. Em muốn gặp anh nói chuyện.

      -Nói chuyện! Anh tưởng chúng mình còn chuyện gì mà nói?

      -Em có nhiều chuyện muốn nói với anh. Những chuyện anh chưa biết.

      Còn chuyện gì về nàng mà hắn chưa biết? Nàng ở cùng khu hắn, phía đông thành phố. Học sau ba lớp, con gái một quan chức to. Chồng nàng là chuyên gia, làm cho một tổ chức của Liên Hợp Quốc. Vợ chồng nàng có hai con, một trai, một gái. Cả nhà nàng đã ra định cư nước ngoài cách đây hơn hai mươi năm…Còn điều gì mà hắn chưa biết về nàng nhỉ? Kể cả cái vết mổ mờ mờ nằm ngang, ngay trên phần mô vệ nữ của nàng khi sinh đứa con đầu lòng, hắn vẫn còn nhớ như in. Phải công nhận, thằng cha bác sĩ nào đấy đã mổ cho nàng rất khéo. Mỗi khi nàng khoả thân, dưới ánh sáng của hai bóng đèn neon trong phòng ngủ nhà nàng, hắn cũng hầu như không nhìn thấy vết sẹo nằm dưới những sợi lông loăn xoăn. Cũng lạ, nàng là người Việt thuần chủng mà nước da lại trắng nõn và cái thảm cỏ xuân mềm như nhung kia lại mang màu nâu nhạt hấp dẫn. Mà thực ra lúc ấy hắn hầu như không nhìn thấy gì, tim đập rộn lên, máu bốc lên mắt lên đầu nóng ran. Mờ ảo. Hắn chỉ muốn xông tới chiếm hữu ngay, vần vò cho tơi bời hoa lá… Xong vài tăng gọi là thỏa bớt cơn khát, rồi hắn mới đủ bình tâm ngắm nghía và trò chuyện với nàng…

      -Em về nước một mình hay cả gia đình?

      -Em về một mình. Em muốn gặp anh một lần trước khi có thể là muộn.

      -Thôi được, thật ra thì anh cũng có một điều cần hỏi lại em cho rõ ràng. Em muốn gặp nhau ở đâu cho tiện?

      -Cà phê Phố Cũ anh nhé, đầu giờ chiều nay.

      -Ok. Đến đó đi.

     Buổi sáng chủ nhật năm xưa, cũng cái quán cà phê nằm trong một ngõ phố nhỏ, hắn và nàng đã hẹn gặp riêng nhau lần đầu. Quán có mấy cây sung to, quả trĩu trịt tận gốc. Sung non, chấm bột canh thêm tí chanh ớt, ngon tuyệt. Nàng thích món đó từ lúc học phổ thông. Nàng còn thích âm nhạc ở quán. Những bản nhạc tiếng Anh. Tiếng sacxophone mênh mang như tiếng thở của đại dương bao la. Tiếng ghi ta thánh thót như những giọt sương thu rơi trên tán lá đêm khuya. Hoà âm cùng với giọng hát của một nam danh ca thời thượng. Nàng ngồi nghe như mê đi. Da diết. Đắm đuối. Hắn đối diện nàng qua cái bàn đá trắng dưới gốc cây cọ. Lần ấy, hắn đã dùng đầu ngón tay khẽ nâng cái cằm xinh xắn của nàng, khuôn mặt đang đê mê theo dòng suối âm thanh hơi ngửa lên trời. Ngắm. Những giọt nắng nhạt của một ngày tàn thu, lọt qua tán lá, mơ màng trên má nàng . Đẹp. Nàng rất đẹp. “…I long to see the sunlight in your hair/ Anh mong mỏi đến những lúc anh được nhìn thấy ánh ban mai trên mái tóc em…”*. Hai đứa đã đến cà phê Phố Cũ nhiều từ khi học phổ thông, nhưng là với bọn cùng lớp. Với riêng nhau chỉ có lần ấy. Rồi thôi. Không tiện. Hắn là trai chưa vợ. Nhưng nàng có chồng, một con. Chồng nàng đi nghiên cứu sinh nước ngoài chưa về.

       -Anh đến lâu chưa?

       -Anh mới đến- hắn vừa trả lời, vừa tranh thủ ngắm nàng. Sau hơn hai mươi năm gặp lại, dường như nàng chỉ còn phảng phất vài nét mơ hồ của một mỹ nhân xưa hắn từng mê mệt. Thời gian luôn là kẻ thù không khoan nhượng của nhan sắc.

        -Anh trông vẫn như xưa…

        -Xưa…Tại sao ngày xưa ấy, em lại đưa đơn vu cho anh cái tội khốn nạn vậy?- hắn nôn nóng hỏi ngay nàng cái điều vẫn ấm ức trong lòng bấy lâu.

       Ngày xưa, nàng là giai nhân nổi tiếng khu phố hắn ở. Nàng xinh. Hẳn rồi. Nàng lại là con út của một ông quan to, hàm bộ trưởng. Và tất nhiên, nhà nàng giàu. Còn hắn, con một gia đình buôn bán vặt, kiếm miếng ăn qua ngày. Nhưng hắn học giỏi. Thì tất nhiên, con nhà nghèo phải cố mà học, may ra có cơ hội đổi đời. Còn nàng học lực bình thường, vì nàng xinh đẹp. Dĩ nhiên vậy. Vì thế khi hắn là sinh viên trường Thuốc năm thứ ba, nàng trượt đại học. Bố nàng to, ông ta bố trí cho nàng đi học kỹ thuật nước ngoài. Thế quái nào mà nàng lại học kỹ thuật viên, chuyên sử dụng các loại máy móc kiểm nghiệm thuốc mới nhất. Đây là căn nguyên cho hắn gặp nàng. Và cũng là duyên nghiệp vợ chồng nàng. Nàng gặp chồng bên nước bạn.

       -Em cũng khổ tâm lắm…Em làm thế là để cứu anh.

       -Cứu anh!?- hắn nhìn thẳng vào mặt nàng không khoan nhượng. Dường như có một chút xót xa nuối tiếc nào đó vẫn nhoi nhói sâu trong lòng. Khuôn mặt đẹp của nàng khi xưa không còn tăm tích nào. Làn da trắng xanh nhằng nhịt những nếp nhăn như da giả. Đôi mắt to, sâu thăm thẳm của nàng nay dường như nhỏ lại bởi bờ mi đã sụp xuống. Ánh mắt như trẻ thơ, trong veo ngơ ngác nay đùng đục tối tăm. Hắn cố nén một tiếng thở dài, hỏi lại nàng:

        -Chả lẽ em vu cho anh cưỡng dâm em. Đuổi anh ra khỏi trường đại học. Chặn mọi con đường xin việc của anh. Làm cho anh khốn khổ, không có đủ cả cơm ăn là cứu anh sao?

       -Vâng. Chính là thế. Ngay buổi tối hôm cuối cùng mình gặp nhau, anh vừa ra khỏi nhà thì chồng em về. Anh ấy đã ngồi dưới nhà người quen ở tầng một suốt buổi tối. Chỉ để kiểm chứng những tin đồn về vợ mình là sự thật.

      Thì lúc đó cả trường đại học, nơi hắn công tác. Cả viện kiểm nghiệm, nơi làm việc của nàng. Đều đồn ầm lên về mối quan hệ của hắn và nàng. Hắn thì bất cần, vì hắn chưa vợ. Và thật sự là hắn đã mê nàng từ xưa. Tiếng là cùng khu phố. Học cùng trường phổ thông. Nhưng hắn với nàng như đến từ hai thế giới khác. Nàng là con nhà giàu có quyền quý. Còn hắn là con nhà nghèo. Nàng xinh đẹp như công chúa. Mà hắn thì lôi thôi như một thằng ma cà bông, đầu đường xó chợ. Nhưng hắn là một thằng đàn ông mạnh mẽ. Như mọi thằng trai cùng lứa ở khu phố, trong những giấc mơ, hắn vẫn khao khát nàng. Khi mà hắn sang viện nơi nàng làm việc, để nhờ máy móc kiểm tra một số mẫu thí nghiệm liên quan đến đề tài hắn nghiên cứu. Hắn gặp nàng. Đấy cũng là lần gặp đầu tiên của hắn và nàng. Giáp mặt và nói chuyện. Thật lạ. Nhà nàng ngoài phố chính. Nhà hắn trong ngõ không xa. Đi bộ đến nhà nhau chỉ tầm mươi phút. Biết rõ về nhau. Nhưng để gặp thật sự và nói chuyện với nhau lại vòng vèo ra tận đâu đâu, mãi mới thành. Cuộc đời kể cũng éo le. Mà lúc ấy thì nàng đã có một con, chồng nàng vẫn chưa về nước. Nàng có một căn hộ chung cư phía tây thành phố, gần với khu nhà chồng…Có lẽ người đàn bà một con xa chồng lâu ngày, không thể cưỡng nổi cái sự tấn công mãnh liệt của một tên trai hâm mộ mình từ xưa, nay mới có cơ hội. Nàng bị hắn cuốn vào cơn lốc ái tình. Đam mê. Mụ mị. Nàng quên hết cả mọi ý tứ giữ gìn đề phòng bấy nay. Họ ân ái ngay tại căn hộ của nàng hàng đêm, trên tầng bốn.

      -Chồng em bước vào nhà thì anh ấy nói ngay, anh ấy đã biết hết mọi chuyện. Anh ấy bảo em hãy cho anh ấy một lời giải thích thoả đáng. Lúc ấy em làm sao mà giải thích được, em chỉ biết khóc thôi.

      -Thế tại sao em không gọi anh. Anh đã nói với em là anh yêu em và muốn được sống cùng em. Anh sẵn sàng quỳ xuống xin lỗi chồng em. Sẵn sàng trả giá để có được em kia mà.

     -Nhưng mà em vẫn yêu chồng em…

     -Em cũng yêu anh mà?

     -Vâng. Em yêu cả hai người!

       Có lẽ là thế. Những lúc bên nhau, nàng vẫn hay kể chuyện chồng. Nàng vẫn nói yêu chồng. Nhưng không hiểu sao cứ lao vào hắn. Tiếng gọi của bản năng gốc gào réo quá mạnh trong nàng. Nó không để nàng yên. Nàng cũng bảo, bên hắn, nàng thấy mình thật hạnh phúc, được sống với những tận cùng khao khát. Còn hắn, có đôi khi cũng thấy bực mình. Kể cả khi đang nằm gối đầu trên ngực hắn, sau một trận ái ân bùng nổ. Nàng lại vẫn bảo em thấy có lỗi với chồng. Hắn thường át nàng đi bằng một cái hôn sâu, dài như muốn làm nàng tắt thở. Và hắn lại dồn cho nàng một đợt xung kích tưởng chừng như có thể làm nát bấy cái thân thể đàn bà đẹp đẽ đang thì nở căng chín mọng. Sau những trận mây mưa vò xé hắn trút xuống thân thể nàng hàng đêm. Hắn cứ nghĩ, những cái đàn bà xinh tươi của nàng sẽ tả tơi nát bấy. Nhưng hắn lầm, chỉ tối hôm sau, trong phòng ngủ, dưới ánh sáng trắng của hai bóng đèn neon, thân thể gái một con căng tràn của nàng vẫn rực rỡ như thách thức. Lúc mà nàng khoả thân từ trong nhà tắm bước ra, cặp vú to trắng nõn có hai cái núm nâu nâu cứ vểnh lên, rung rinh khêu gợi. Hắn lại lao vào nàng. Nàng cũng yêu và ngưỡng mộ hắn. Ngày xưa, hắn nổi tiếng là học giỏi nhất khu phố. Hắn thi đỗ trường Thuốc, một ngôi trường cổ kính thâm nghiêm trên khu phố Pháp. Học xong, hắn được giữ lại để làm giảng viên. Khi hắn sang viện kiểm nghiệm, hắn mới gặp nàng. Cả hai nhận ra nhau ngay. Khi hắn hỏi nàng có biết hắn không. Thì nàng nói là ngày xưa anh quan tâm gì đến bọn em. Hắn thấy rát hết ruột. Hắn lại hỏi, từ ngày đi lấy chồng, em có hay về khu phố mình không. Thì nàng bảo, chủ nhật này em về. Hắn đã hẹn nàng ra quán cà phê Phố Cũ, nơi bọn học sinh trường phổ thông hắn và nàng học khi xưa hay ngồi. Uống cà phê nâu đá, nghe nhạc. Khi tay ca sĩ day diết: “…Hello, is it me you’re looking for?/ Xin chào, có phải em là người anh đang tìm kiếm…”* Hắn đã nhoài người qua cái bàn đá trắng, dưới gốc cây cọ, hai tay ấp lên khuôn mặt đẹp đến nao lòng của nàng. Hắn thì thầm như hoà lẫn cùng vào lời kết của bài hát: “ I love you”. Rồi đặt lên môi nàng một nụ hôn đắm đuối...

       -Khi nhìn thấy chồng em bước vào nhà, thú thật lúc ấy, em cứ như người đang nằm trong chăn ấm mùa đông, bị hắt cả một xô nước lạnh vào mặt- Nàng chống hai tay lên cằm, khuỷu đặt trên mặt bàn đá. Khuôn mặt hầu như không trang điểm. Ánh mắt nhìn về phía hắn nhưng có cảm tưởng như là nàng chẳng thấy gì. Vô cảm. Nàng nói như đang độc thoại.

      -Anh đã chả nói với em bao nhiêu lần là, anh sẵn sàng được xin cưới em về để đàng hoàng sống với nhau cơ mà.

      -Anh hoàn toàn không biết gì về gia cảnh nhà chồng em cả. Nhà chồng em trí thức, bố chồng em là giáo sư. Nhưng em ruột ông ấy là quan to lắm, hơn cả bố đẻ em. Quyền trùm khắp nước. Chỉ khẽ giơ ngón tay là một mạng người có thể biến mất không tăm tích. Anh cũng thừa biết, ở thời điểm đấy, mạng người ở ta rẻ rúng. Tai nạn, vượt biên, vu cho tội phản động gì đấy…là xong một mạng. Em trong nhà nên biết. Chồng em nói em không phải trình bày gì nữa. Anh ấy nói mình cũng có lỗi khi để vợ một mình quá lâu. Anh ấy chỉ hỏi em là còn yêu anh ấy không. Nếu còn yêu thì anh ấy sẽ mang em đi ngay sáng mai. Nếu không còn yêu thì anh ấy sẽ đi ngay tối nay.

       -Thế lúc đó em trả lời sao?

       -Em nói là em vẫn yêu anh ấy…

       -Vừa cách đấy khoảng mười phút, em cũng rên lên với anh là yêu quá, không thể xa anh được.

       -Vâng, đúng thế. Em là người đàn bà đa đoan. Em yêu cả hai người đàn ông của mình. Chồng em là mối tình đầu, là rung động con gái đầu tiên của em. Anh là người con trai em cũng đã từng ngưỡng vọng từ xưa. Khi gặp lại anh, em đã nhủ thầm là mình đã có chồng. Mình sẽ chỉ nói chuyện với anh ấy như là một người bạn. Nhưng rồi có một cái gì đó cứ dẫn dắt em đi, không cưỡng được. Cái buổi chiều ở cà phê Phố Cũ, lúc anh bất ngờ hôn em, như có một tiếng nổ bùng trong người. Nên đến tối lúc anh đưa về, em không kìm nổi lòng mình, đã chủ động lôi anh vào nhà.

       -Thế mà em lại tố anh tội cưỡng dâm! Hắn chua chát nhìn nàng. Nhưng gương mặt nàng dường như không có một biểu cảm gì để cho hắn suy đoán xem, thực ra nàng muốn gì?

       Thì cách đây hơn hai chục năm, hắn cũng không làm sao suy đoán được động cơ của nàng khi đổ cho hắn cái tội ấy. Hắn đã từng uất ức, muốn đến thẳng nhà nàng, gặp chồng nàng, ba mặt một lời nói cho hết. Nhưng nàng sau khi gửi đơn cho ban giám hiệu trường hắn, đã sang ngay nước ngoài sống. Hắn không có cơ hội nào mà đối chất với nàng. Dịp ấy hắn đã khốn khổ nhục nhã, mặc dù cũng chả có phiên toà nào mở ra để xử. Hắn bị đuổi khỏi trường đại học. Hắn bị chặn ở mọi cánh cửa xin việc. Chỉ còn một chút may mắn, ông hiệu trưởng nhà trường, vốn quý hắn vì học giỏi. Và ông cũng đủ từng trải để không tin đấy là lỗi của riêng mình hắn. Ông lờ đi, bảo hắn cứ rút hồ sơ về nhà đợi, không tước bằng dược sĩ của hắn. Nhưng hắn không còn công ăn việc làm. Không có lương. Hắn đói. Đói cơm thật sự.

       -Đêm hôm ấy, chồng em nói rằng, anh ấy vẫn còn yêu em, không muốn mất em. Và anh ấy cũng không muốn con bé thiếu mẹ. Nhưng anh ấy nói mình là một người đàn ông. Anh ấy cần phải xử lý kẻ đã xúc phạm đến gia đình mình. Anh ấy cho em hai lựa chọn trừng phạt anh: Hoặc là cho anh biến mất không tăm tích khỏi thế giới này. Hoặc là triệt mọi con đường của anh, làm cho anh khốn khổ. Sống mà như chết rồi. Không một nơi đâu chấp nhận. Như một kẻ ngoài lề xã hội.

       -Và thế là em đã chọn cách thứ hai…

       -Em không có sự lựa chọn nào khác. Em không muốn anh chết. Khi em ngồi viết cái lá đơn khốn nạn ấy, em đã chỉ mong có một tiếng sét bổ thẳng vào đầu, để em chết đi cho rảnh.

       -Nhưng em đã không chết. Em đi nước ngoài sống vui vẻ hạnh phúc. Đẻ thêm một thằng con trai cho chồng.

      -Anh đừng mỉa mai em làm gì. Sự thật là những lúc ở bên anh, em thấy rất hạnh phúc. Nhưng cũng chưa lúc nào em thấy nguôi yêu chồng em. Anh biết điều đó mà. Có lẽ em là một người đàn bà hư hỏng.

       Thời gian ấy, khi thấy mọi cánh cửa đóng sập trước mắt mình. Hắn tuyệt vọng. Đau đớn. Bất lực. Nhưng rồi đói quá, hắn phải mò đi kiếm ăn. Hắn lên phố. Lê la buôn từng mười hai viên Tetraxyclin một (đấy là một cái tem thuốc thời bao cấp) Nhưng mà ông giời, ông ấy không triệt hết đường sống của ai bao giờ, nếu người ta chưa tận số. Lúc ấy cả nước mình, cả thành phố, mọi ngành nghề đang trong thời kỳ phá bao cấp. Mấy cái chợ thuốc tây ở Văn Miếu Quốc Tử Giám, Hàng Rươi, Lê Duẩn, Giáp Bát được dân tình tự động mở ra, chuyên buôn bán hàng tân dược, nhất là hàng từ Bun, Nga, Ba Lan, Đức…của cánh xuất khẩu lao động chuyển về. Hắn lập tức tham gia. Hắn đến tận các miền quê xa Hà Nội, mua hàng của các gia đình có con em đi xuất khẩu lao động gửi về. Hắn mua thuốc tính theo ki lô, về Hà Nội bán đếm viên. Lợi nhuận cao khủng khiếp. Hắn phất lên. Hắn lập công ty. Mở rộng kinh doanh rồi sản xuất. Hắn trở thành đại gia.

       Hắn nhẹ nhàng nhấc phin pha cà phê ra khỏi cái tách sứ trắng, đặt lên nắp phin một cách gọn ghẽ trên mặt bàn. Hắn cầm chiếc thìa tí xíu, khuấy tròn trong lòng tách. Màu nước cà phê đen từ từ chuyển sang nâu thẫm. Mùi thơm của cà phê, quyện với mùi sữa dậy lên trong không gian thanh bình của cây lá. Cà phê nâu ở quán này vẫn ngon nổi tiếng. Hắn sẻ sang cái ly thuỷ tinh có sẵn mấy viên đá trong suốt, khẽ khoắng thìa lanh canh như đánh động, rồi đẩy ly về phía nàng:

        -Em uống đi. Em vẫn thích nâu đá như xưa à?

        -Vâng. Ở nước ngoài mấy chục năm, em vẫn uống. Nhưng là uống trong bếp, tự pha bằng máy, chứ chưa bao giờ em ra ngoài uống như ở Việt Nam.

       -Từ ngày sang bên ấy, em có hay về nước không?

       -Đây là lần đầu tiên anh ạ.

       -Sao…?

       -Sang đến bên ấy, cuộc sống của em mới thật sự là rơi vào địa ngục. Chồng em không đánh đập, hay xỉ vả gì. Anh ấy bảo để thời gian, dần dần sẽ làm lành vết thương lòng quá lớn mà em đã gây cho anh ấy. Rồi vợ chồng sẽ lại như xưa. Em và anh ấy ngủ ở hai phòng khác nhau. Lỗi của mình. Em phải chấp nhận tất cả những gì anh ấy yêu cầu. Hàng ngày, em ở nhà nội trợ, chăm con. Anh ấy đã tốt nghiệp tiến sĩ và đi làm cho một tổ chức quốc tế. Được khoảng hơn năm, anh ấy bảo mình sinh thêm một đứa con nữa, để cải thiện tình cảm vợ chồng. Nghe anh ấy nói thế, em mừng. Nghĩ chắc anh ấy đã nguôi ngoai, đã tha thứ cho lỗi lầm của vợ. Em đồng ý ngay. Em đã lại nghĩ đến những ái ân dào dạt hồi mới cưới nhau… Nào ngờ, anh ta chở em đến bệnh viện, để bác sĩ làm thủ thuật. Anh ta vẫn không động đến người em.

       Hắn lại chăm chú nhìn nàng. Khuôn mặt kiều diễm xưa với những nét kiêu sa làm cho hắn điêu đứng. Làm cho hắn đã sẵn sàng hy sinh đời trai của mình để cưới một phụ nữ đã có chồng. Nay đúng là không còn vương lại chút nào. Da mặt nàng không son phấn nhưng trắng bệch như vôi. Đôi môi nồng nàn xưa giờ tím tái. Cặp mắt như hồ thu của nàng, bây giờ đối diện hắn sau bao nhiêu năm mà xa lạ hoang vắng. Cả con người nàng dường như không toả ra một chút nào của hơi ấm sự sống. Lạnh lẽo. Nàng nhấp một ngụm cà phê, rồi tiếp tục kể, một giọng rất lạ, hắn chưa từng nghe thấy bao giờ. Như là người đối diện hắn không phải nàng. Đều đều bình thản. Vô hồn.

      -Thế mà em cũng có chửa anh ạ. Chính là thằng con trai em. Đẻ xong, em càng bấn với việc nuôi nấng trông nom con cái. Nhưng em là người đàn bà mạnh mẽ, anh biết rồi. Một đêm em sang thẳng phòng chồng đòi hỏi quyền lợi của người vợ. Trời ơi, chưa bao giờ em nhục nhã như thế. Chồng em lúc ấy mới xỉ vả em bằng mọi ngôn từ thậm tệ nhất. Hoá ra anh ta không hề tha thứ cho em một chút nào. Anh ta mang em sang đây để trả thù. Để hành hạ em. Anh ta bảo, em bây giờ chỉ có nhiệm vụ duy nhất là nuôi con, trông nom nhà cửa và hàng ngày sám hối về lỗi lầm của mình. Thân thể cô đã ô uế nên tôi không bao giờ động vào nữa. Nhưng cô vẫn là mẹ của hai con tôi. Cô mà không làm tròn trách nhiệm, tôi sẽ gửi trả về cho bố mẹ đẻ của cô.

      -Thế sao lúc ấy, em không bay về với anh?

      -Em không thể. Em thấy mình có lỗi. Em còn hai đứa con nhỏ. Rồi người đàn bà tràn trề sức sống trong em dần chết lạnh.-  Hắn học hoá sinh, biết rằng cơ thể con người tuân theo cơ chế feedback- điều hoà ngược. Cầu không có cung, đến một lúc nào đó, cơ thể tự điều chỉnh, không còn nhu cầu nữa. Hắn đã hiểu tại sao sắc đẹp của nàng tàn phai hết. Như một cái cây, không được tưới tắm thường xuyên, dần khô héo.

        -Thế chồng em thì sao, anh ta cũng chịu ép xác à?

        -Không. Chồng em có vài cô bạn gái tây. Anh ta gặp họ hàng ngày. Cuối tuần, họ thường đi nghỉ. Em không kiểm soát được. Mà em cũng không dám có ý kiến gì. Em là người có lỗi.

       -Địa ngục! Hắn thốt lên. Vậy mà em sống được bấy nhiêu năm. Lạ thật.

       -Vâng, em cũng thấy lạ là em chịu đựng được ngần ấy năm. Thực ra, có những đêm nằm cô đơn dằng dặc bên trời Âu, em cũng nhớ đến anh và nhớ những gì mình đã có với nhau. Nhưng lúc đó em còn hai đứa trẻ. Thôi thì, em tự an ủi mình để cho hai đứa trẻ lớn lên, rồi sẽ tính. Mà em cũng sợ. Sau khi đổ tội cho anh, không biết cuộc đời anh sẽ đi về đâu. Em sợ.

       -Em thấy đấy, có vấn đề gì đâu. Anh không là giáo sư tiến sĩ. Thì giờ đây, anh lại là doanh nhân thành đạt! Hắn nhếch mép cười nhìn nàng như cố pha trò cho không khí bớt nặng nề của cuộc gặp gỡ sau bao nhiêu năm. Nhưng khuôn mặt nàng hầu như không có một nét biểu cảm nào. Nàng chậm rãi uống tách cà phê. Rồi cất giọng đều đều nhẹ bẫng. Nghe như vọng về từ một nơi xa vợi nào đó…

       -Những năm tháng cô đơn bên ấy, em đã suy nghĩ nhiều mà em cũng vẫn không lý giải được. Em yêu và lấy chồng em là mối tình đầu. Chúng em đã có những tháng ngày hạnh phúc. Khi em gặp anh, như có một cái gì đấy nó hút chặt vào anh. Và em cũng đã rất hạnh phúc khi bên anh. Mọi chuyện vỡ lở ra, em bị chồng trừng phạt. Thì em cũng chấp nhận. Vì em biết mình làm tổn thương quá lớn đến niềm tự hào đàn ông của anh ấy. Em cứ nằm một mình trong bao nhiêu đêm mà nghĩ. Rồi em quyết định, sẽ vẫn cứ ở với chồng em như một gia đình, đợi cho hai con em trưởng thành, em sẽ về Việt Nam sống một mình hoặc lên chùa cho thanh thản. Nhưng mà mọi dự định của em đã hỏng hết rồi.

         -Sao thế? Chả lẽ anh ta vẫn không tha cho em sao?

         -Không. Từ lâu anh ta đã không thèm để ý đến em rồi. Anh ta có quá nhiều niềm vui bên ngoài. Nhưng ông trời, hình như ông ấy trừng phạt em vì sự lẳng lơ của mình. Em bị ung thư vú. Khi phát hiện ra thì bệnh đã là giai đoạn cuối. Mọi sự điều trị cũng chỉ kéo dài cuộc sống thêm tí chút mà thôi. Thế nên hôm nay em về đây, nói với anh một lời xin lỗi trước khi quá muộn.

        Hắn trân trối nhìn nàng.

         Trong giây lát, hắn có cảm tưởng như thời gian, không gian ở cái quán cà phê vườn bé nhỏ yên tĩnh này ngưng lại. Lúc nhận điện thoại của nàng. Rồi đến khi đối diện nàng tại quán cà phê năm xưa từng ngồi. Nhưng hắn vẫn thấy lòng mình lạnh băng. Không cảm xúc. Mặc dù khi xưa hắn đã từng yêu nàng đến mức có thể chết đi được. Hắn đã từng tha thiết năn nỉ xin nàng hãy chia tay chồng để hắn có thể cưới nàng. Những tai hoạ đổ xuống đầu hắn do hậu quả của cuộc tình với nàng đã không làm hắn gục ngã. Hắn thành một thằng đàn ông cứng cỏi, có địa vị trong xã hội. Nhưng hắn vẫn để sâu trong lòng một nỗi ẩn ức. Hắn gặp lại nàng sau mấy chục năm lưu lạc, để xem bây giờ nàng ra sao. Để hỏi nàng một câu. Chỉ đúng một câu. Hồi đó, em có thực sự yêu anh không, hay em chỉ coi anh như công cụ giải trí lúc xa chồng?

      -Anh có thể làm gì cho em bây giờ?

       -Không gì cả anh ạ. Cái duy nhất em mong đợi là anh hãy tha thứ cho em. Sau buổi gặp anh hôm nay, em sẽ trở về bên đó. Em sẽ sống nốt những ngày cuối đời trong bệnh viện, với những liều thuốc giảm đau Morphin. Anh quá rõ bây giờ không gì có thể giúp em. Em chỉ muốn nhắm mắt thanh thản.

       -Thực sự đã từ lâu anh không còn giận em nữa. Anh chỉ còn nhớ những ký ức đẹp đẽ của chúng mình. Ngày bên nhau, chúng mình đã từng yêu đến sức cùng lực kiệt. Đã tận hiến cho nhau mọi cung bậc tình cảm. Thế thì có gì để mà oán hận mãi. Thời gian đầu khi bị đuổi khỏi trường đại học, anh cũng sốc, cũng hận em. Sau này anh bước chân vào môi trường kinh doanh, công việc bận, nhiều mối quan tâm, anh cũng chả còn nghĩ đến nữa. Thoảng có nhớ, thì chỉ thắc mắc là tại sao em lại đổ cho anh như thế? Rồi anh cũng tự lý giải, có thể em làm thế để cố giữ gia đình.

      -Vâng. Đúng thế. Lúc ấy em suy nghĩ thật nông cạn. Mà thực ra, lúc ấy em có suy nghĩ được gì đâu. Em làm theo sự điều khiển của chồng. Sau này em thấy hối hận, nhưng mọi sự đã muộn. Em đành mặc cho sự đời trôi nổi.

      Mặc cho sự đời trôi nổi…Hắn cảm thấy câu nói cuối cùng của nàng với mình cứ ong ong vang vang mãi trong đầu. Như tiếng vọng lặp đi lặp lại khi người ta gào lên trong hang đá sâu thẳm: Mặc- cho- sự -đời -trôi -nổi... Thảo nào, nàng có khuôn mặt bình thản, vô hồn, hoang vắng đến kỳ lạ. Sau hơn hai mươi năm gặp lại, hắn mới biết nàng đã khốn khổ thế nào. Hắn đã trách nàng sao không phá bỏ tất cả để về với hắn. Hắn đã từng hơn một nghìn linh một lần nói với nàng là, bất cứ khi nào, bất cứ điều kiện gì, hẵn sẵn sàng ở bên nàng. Thế mà nàng đã để cho quãng đời đẹp đẽ nhất của một người đàn bà trôi qua trong cô lạnh. Và bây giờ, căn bệnh quái ác đang tàn phá những sinh lực cuối cùng của nàng. Hắn lại cảm thấy như đâm đầu vào một bức tường đá lạnh khổng lồ. Đau đớn. Bất lực. Y như khi xưa, lúc đột nhiên nàng biến mất, chỉ để lại cái đơn tố cáo trên bàn ông hiệu trưởng…

     Chiếc taxi đến đón nàng đã đi từ lâu. Hắn vẫn ngồi yên lặng bên chiếc bàn đá trắng. Mưa ngâu lại lây rây rắc trên tán lá những cây sung cây cọ. Một thoáng hơi lạnh ở đâu kéo đến khiến hắn rùng mình. Sau hơn hai mươi năm, lẻ một buổi chiều mưa u ám. Hắn và nàng lại chia tay. Lần này là vĩnh viễn. Chợt trong không gian đang ngả về chiều của quán cà phê Phố Cũ, vang lên giọng hát trong vắt u buồn của một nữ ca sĩ đoản mệnh “Thôi buồn làm chi/ luyến tiếc làm chi…bao nhiêu buồn thương/ bao nhiêu sầu nhớ/ sẽ phai dần thôi.”**

                                                                              TTC

 

*bài hát HELLO của Lionel Richie.

**bài TRISTRES, nhạc cổ điển, cố nghệ sĩ Lê Dung hát.

Đánh giá

Cà phê phố cũ

Mục lục bài viết

Đúng sáng hôm mùng ba tháng bảy âm lịch, tiết ngâu, nàng gọi điện cho hắn. Vào mùng ba, ra mùng bảy. Mưa ngâu buồn thấu ruột. Những hạt mưa rơi xiên xiên trong nền trời xám đục. Thoáng lạnh. Vừa lùi xe vào ga ra, lên văn phòng, thì chiếc điện thoại của hắn rung tít trong túi quần. Số lạ hoắc.

 

401
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
23-02-2021
  • Ra mắt tiểu thuyết lịch sử về Trần Quốc Tuấn và Trần Nguyên Hãn

    Hai cuốn sách mới của tác giả Trần Thanh Cảnh nằm trong bộ ba tiểu thuyết sử Trần bao gồm: Trần Thủ Độ - thời lập triều; Trần Quốc Tuấn - Đức Thánh Trần, thời đỉnh cao của Trần triều; Trần Nguyên Hãn - thời suy vi của nhà Trần. Các sách hướng tới 800 năm thành lập triều Trần (1225-2025).

    Lượt xem: 35
  • "NHÀ VĂN TRẦN THANH CẢNH ĐÃ ĐIỀN ĐƯỢC VÀO CHỖ KHUYẾT TRONG LỊCH SỬ"

    “Lịch sử là cái đinh cho tôi neo trí tưởng tượng… Tôi giải mờ một nhân vật kiệt xuất của lịch sử được nhân dân tôn thờ là vị Thánh”. Tác giả Trần Thanh Cảnh chia sẻ.
    Nói rõ hơn, tác giả nhấn mạnh và khẳng định ngay từ đầu phẩm chất cao quý thần thánh, vị thế tài ba thần thánh, uy vọng lẫy lừng thần thánh của Trần Quốc Tuấn. Nhưng phần “đời thường” của Ngài là một bóng khuất, không có trong chính sử, và nhà văn cần “giải mờ” bằng những tưởng tượng của mình, đây cũng là điều mà văn chương khác với lịch sử.
    Lượt xem: 33
  • DANH NHÂN & LỊCH SỬ

    TRẦN NGUYÊN HÃN - bậc khai quốc công thần với số phận oan khuất
    Tả Tướng Quốc Trần Nguyên Hãn là một tôn thất nhà Trần lập nhiều chiến công hiển hách trong khởi nghĩa Lam Sơn đánh đuổi giặc Minh. Trần Nguyên Hãn trở thành khai quốc công thần triều Lê sơ nhưng cuối đời lại phải chọn cái chết bi phẫn. Số phận oan khuất của Trần Nguyên Hãn trở thành nỗi buồn của lịch sử và dưới dòng sông Lô xanh thẳm vẫn còn loang lệ máu của bậc anh hùng.
    Lượt xem: 32

RA MĂT ÂN PHẨM

  • KHÁNG KHÁNG SINH

    Kể từ khi tìm ra kháng sinh (1928), với việc quý ngài Alexander Fleming chiết suất được Penicillin, nền y học của nhân loại đã có một bước nhảy khổng lồ. Rất nhiều căn bệnh nan y, gây chết người trước kia đã được giải quyết. Tuổi thọ và chất lượng cuộc sống loài người đã tăng lên rõ rệt. Kháng sinh trở thành một loại thuốc thiết yếu, không thể thiếu của y khoa hiện nay...

    Lượt xem: 453
  • NAN ĐỀ CỦA THỜI HIỆN ĐẠI

    Thực ra thì không phải đến thời hiện đại mới có bệnh đái tháo đường, mà căn bệnh này đã được y văn cổ đề cập đến từ lâu. Các sách “Hoàng đế nội kinh” hay “Hải Thượng y tông tâm lĩnh” đều đề cập đến chứng “tiêu khát”, một biểu hiện lâm sàng rõ rệt nhất của căn bệnh này. Nhưng chỉ đến thời hiện đại, có thể do thay đổi môi trường sống, do cường độ làm việc, lối sống sinh hoạt…, căn bệnh đái tháo đường dường như mới bùng phát dữ dội.

    Lượt xem: 44
  • Những lưu ý khi tiêm vaccine Covid-19 với bệnh nhân tiểu đường, tăng huyết áp…

    Vài lời mở đầu: Tôi là một dược sĩ và là một nhà văn, trong cả hai vai trò rõ ràng tôi phải quan tâm đến đại dịch Covid-19 đang diễn ra trên đất nước ta và cả thế giới. Sự quan tâm của tôi đến thế nào, bạn có thể tìm hiểu các bài viết của tôi trên báo chí, facebook kể từ khi dịch nổ ra bên Vũ Hán, Trung Quốc cho đến nay sẽ rõ.

    Lượt xem: 479
  • LƯU Ý KHI DÙNG THUỐC HO

    Đặc biệt là khi bị nhiễm virus gây covid. Thường thì có đến 80% số ca dương tính không xuất hiện triệu chứng gì. Không phát thành bệnh. Nhưng nếu phát thành bệnh sẽ có các triệu chứng điển hình: sốt, đau họng, ho, đau mình mẩy, khó thở, mất khứu giác...

    Lượt xem: 3170
  • QUAN ĐIỂM CỦA TÔI

    Về tình trạng hiện nay ở một số nơi trên nước ta, nhiều người đã được tiêm vaccine mũi 1 là moderna, đến kỳ tiêm mũi 2 nhưng không có moderna nữa. Vậy phải làm sao?

    Lượt xem: 1055
  • ĐỊA LONG LÀ GÌ?

    Là con giun đất. Chính xác. Các cụ nhà ta, nhất là cánh nho sĩ, thầy lang xưa có cái "tật" hay gán cho các con vật, đồ vật vốn bình thường dân dã những cái tên "tự" Hán Việt thật kêu, cho sang mồm. Con giun đất, gọi là địa long, nghĩa là rồng đất, quá oai!

    Lượt xem: 446
  • Vật chủ bất đắc dĩ

    Trong Y học, có một thuật ngữ quen thuộc “vật chủ truyền bệnh”, xuất phát từ thuật ngữ “vật chủ” trong môn Sinh học. Đây là một thuật ngữ chỉ về những sinh vật có nuôi dưỡng sinh vật khác, theo các dạng quan hệ ký sinh, cộng sinh hoặc hội sinh, cung cấp dinh dưỡng, nơi trú ẩn hoặc đôi khi là bảo vệ lẫn nhau.

    Lượt xem: 473
  • Nhận thức lại về covid

    Khi đại dịch covid-19 nổ ra ở Vũ Hán, Trung Quốc tháng 11/ 2019, cả thế giới bàng hoàng. Không hiểu điều gì đang xảy ra nơi đây. Đến khi Trung Quốc chính thức công bố về dịch, lập tức các nhà khoa học của cả thế giới đã vào cuộc nghiên cứu về con virus gây bệnh có định danh là Sars- CoV-2 này.

    Lượt xem: 527
  • Placebo và dịch covid-19

    Placebo, thuật ngữ khoa học quên thuộc của giới y-dược khoa, nó xuất phát từ nguyên ngữ Latin, có nghĩa là “tôi sẽ làm hài lòng”. Còn hiểu một cách nôm na, có thể gọi là “hiệu ứng giả dược”: nghiên cứu những đáp ứng của cơ thể khi được cho dùng “giả dược”.

    Lượt xem: 499
  • KÍNH GỬI: Các thầy thuốc tuyến cơ sở vùng dịch.

    -Thưa các bạn,
    Tôi được biết tình hình trong vùng dịch miền Nam, đặc biệt là tp. Hồ Chí Minh đang rất căng thẳng. Bệnh viện quá tải, các thầy thuốc nhân viên y tế tuyến đầu mệt mỏi. Đâu đó đã xảy ra những cảnh thảm thương: bệnh nhân covid kêu cứu không có người trợ giúp, chết tại nhà, nhất là với những bệnh nhân nghèo.
    Thật đau lòng.
    Lượt xem: 317

  • NĂNG LƯỢNG TÍCH CỰC

    Rốt cuộc mọi sự vẫn phải đi theo lẽ thông thường của cuộc đời: cái tốt đẹp luôn nhiều hơn cái xấu xa, cái thiện lương luôn thắng cái ác độc. Có như thế xã hội mới ngày một tốt đẹp lên.

    Lượt xem: 108
  • Nhầm thuốc, tại sao?

    Còn thực ra, với hàng ngàn loại thuốc đang sử dụng trong ngành y tế nước ta thì cái nguy cơ xảy ra nhầm thuốc là rất lớn nếu nhãng ý đi. Thế cho nên nhân lực ngành y tế luôn được đào tạo rất kỹ lưỡng. Và đặc biệt coi trọng việc thực hành.

    Lượt xem: 81
  • Củ tỏi: vị thuốc Nam trị cảm cúm.

    Trong đời sống thì tỏi là một loại gia vị hàng ngày không thể thiếu. Bạn thử tưởng tượng một cách đơn giản, nếu đĩa thịt trâu tươi xào mà thiếu vị tỏi? Ngọn rau lang, rau muống xào hay bát nước chấm chanh ớt mà thiếu tỏi?

    Lượt xem: 110

Xem toàn bộ
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 7)

    Mạnh Hoạt ở tù ba năm rưỡi, đủ một ngàn hai trăm bảy mươi tám ngày chẵn. Thừa ra nửa ngày, vì án tù của hắn bảy năm, giảm tối đa còn ba năm rưỡi.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 6)

    Trong chiến tranh, chỉ cần vài tạ thuốc nổ, vài giây, với vài người, là thổi bay một cây cầu. Nhưng để xây lại được một cây cầu qua sông, người ta phải mất vài năm với hàng ngàn con người lao động miệt mài.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 5)

    Mỗi bài thơ của hắn viết ra, cũng dễ dàng như khi hắn làm tình với một em nào đó gặp trên đường lang thang giang hồ vặt. Nhưng với em nào hắn cũng diễn bài mê muội và đắm đuối như thật.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 4)

    Dân gian thường hay gọi đó là kẻ ngộ chữ, hay nhẹ hơn, gọi là nghiện chữ. Cái bệnh nghiện chữ ấy đã khiến cho không ít kẻ sĩ nước nam ta từ cổ chí kim thân tàn ma dại.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 3)

    Mạnh Hoạt mê đọc sách. Những lúc mẹ đi làm đồng hoặc đi chợ, Hoạt ở nhà chúi đầu vào cái tủ sách to tướng của ông cha để lại mê mải đọc.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 2)

    Thời chiến tranh, nay sống mai chết, hôm nay còn ở ngoài Bắc, mai đã vào tít trong Nam. Hôm nay còn đang sống ngoay ngoảy, mai đi ngoài đường,..
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 1)

    Mạnh Hoạt, người xóm ngõ Ghen, Làng Ngọc. Một tay chơi nức tiếng vùng Kinh Bắc. Biết đủ ngón nghề cầm kỳ thi họa, đẹp giai, hát hay. Hắn lại biết làm cả thơ nữa...

Xem toàn bộ
  • Hoa gạo tháng ba (Phần cuối)

    Chiều nay, Giang cũng nói với nàng là hãy đợi. Ngồi bên Giang trên bến sông, nhìn nghiêng qua gương mặt thanh tú đẹp đẽ của Giang, nàng đã thầm thốt lên trong lòng, Giang ơi, nếu anh yêu em đến thế, sao anh không mang em đi cùng ngay tức khắc. Nhưng Giang vẫn nói em hãy chờ anh, hãy chờ, hãy chờ. 
  • Hoa gạo tháng ba (Phần 2)

    Nhìn hai anh em ngồi câu, My đã định ra chơi cùng, nhưng My lại thấy ngại ngần rồi thôi. Ngày My còn bé, Tràng là người đầu tiên khai tâm cho My về chữ quốc ngữ. Mỗi khi My ghép được một từ, Tràng hay xoa đầu khen My giỏi. Hôm Tràng bị quan Tây bắt giải đi, My chạy sang nhà ông lang Khiết, khóc nức nở..
  • Hoa gạo tháng ba (Phần 1)

    Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
  • BUÔNG (phần tiếp theo của LONG SƠN TỨ TRUYỆN)

    (phần tiếp theo của LONG SƠN TỨ TRUYỆN)Cố trấn tĩnh, tôi lái xe về nhà đón vợ đưa sang bệnh viện cùng con gái. Ngồi ngoài phòng chờ mà tôi cảm thấy như ngồi trên một đống lửa hay là đang bị một đám gai nhọn vây kín quanh người...
  • LONG SƠN TỨ TRUYỆN

    Chả là trường tôi, thường hay cho sinh viên làm khoá luận và thi tốt nghiệp vào mùa hè. Những sinh viên thi không đỗ, nhà trường sẽ tổ chức thi lại vào mùa thu. 
  • Giỗ hậu (Phần 3)

    Chuyện Vũ chồng nàng chết bất đắc kỳ tử ngay khi đang giao hoan, gia đình nhà ông Đồ Lận đổ hết lỗi cho nàng. 
  • Giỗ hậu (Phần 2)

    Cả làng này, chưa thấy ai chiều con gái như ông Lư. Con ông đòi gì thì cho dù nửa đêm gà gáy ông cũng vùng dậy đi kiếm cho bằng được. 

Xem toàn bộ
videotogif_2021.05.14_21.18.27
videotogif_2021.05.14_21.34.06
gif_20210514_210001
TÁC GIẢ - TÁC PHẨM

20211113_01351520211113_01371320211113_01364420211113_013744nhavantranthanhcanh20211031_22051320211113_01361920211113_15312320211113_15314020211113_01361920211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00553020211115_00552120211115_00545220211115_00543920211118_16004320211118_16003120211118_160018fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620211127_042028
nhavantranthanhcanh20211031_22051320211113_01361920211113_01360720211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01361920211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00543920211115_00561020211115_00554220211115_00552120211113_153123fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620211127_042028
20211113_014855box-011nhavantranthanhcnh5520211113_01361920211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00554220211115_00552120211115_00545220211115_005439fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620211127_042028
QR truy cập web
nguoikechuyenkinhbac.codeqr

 BẢN QUYỀN THUỘC VỀ NHÀ VĂN TRẦN THANH CẢNH. 

KHÔNG SAO CHÉP KHI CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.

 

Lên đầu trang