























































































































Khi nghe cái giọng Sài Gòn của nàng thỏ thẻ bên tai, tôi giật mình đánh thót. Hiền, bạn gái lâu năm của tôi cũng đã hỏi không biết bao nhiêu lần câu ấy. Cũng đúng chín từ: Bao- giờ- thì- đưa- em- về- thăm- quê- anh? Đàn bà con gái kể cũng lạ, làm sao mà một cô nàng Sài Gòn, một cô nàng Hà Nội lại hỏi đúng một câu, cùng ngữ điệu và số từ như thế nhỉ?
Hưng, người trong ngõ Ghen làm một chai “nước mắt quê hương” xong, bỗng dưng phát cuồng. Y vác cả hai cây đàn ghi ta và măng đô lin, giắt túi sau cây sáo trúc nữa, ngất ngưởng đi ra ngoài phố. Ngồi luôn giữa đường, đàn sáo vang lừng. Thỉnh thoảng y đứng dậy múa may quay cuồng một hồi.
Tiếng cô Ngân réo rắt hát bài chầu văn hầu bóng cậu hoàng bé. Nỉ non. Ai oán. Cô ngồi bên bờ cái ao họ ở giữa xóm Cầu Chiêu, xống áo tả tơi. Hai tay cô, một cầm chiếc đũa cả, một cầm cái que cời tro. Vừa hát, cô vừa gõ hai cái thứ đó vào nhau thành nhạc đệm. Cũng tom tom chát. Khuya vắng. Tiếng hát day dí liêu trai. Cô hát hết bài nọ đến bài kia, như không biết mệt…
Đúng sáng hôm mùng ba tháng bảy âm lịch, tiết ngâu, nàng gọi điện cho hắn. Vào mùng ba, ra mùng bảy. Mưa ngâu buồn thấu ruột. Những hạt mưa rơi xiên xiên trong nền trời xám đục. Thoáng lạnh. Vừa lùi xe vào ga ra, lên văn phòng, thì chiếc điện thoại của hắn rung tít trong túi quần. Số lạ hoắc.
Tôi đứng một mình bên cửa sổ. Đêm lặng. Ngọn đèn hành lang rọi xuống chậu cây chi mai đang nở hoa trắng, tạo thành một quầng sáng đơn độc. Tôi vốn có thói quen đọc sách khuya. Những lúc đêm khuya thanh vắng, khi người đời đã chìm trong mộng mị, là lúc tôi thả hồn mình lang thang với những con chữ.
Hắn ở một tỉnh xa, mới chuyển về thủ đô chưa lâu. Do công việc. Nhưng cũng đã kịp hòa nhập ngay với vài nếp sống kinh kỳ. Người kinh kỳ thanh lịch, tết đến không chỉ là ăn, mà chủ yếu là chơi tết. Tết đến xuân về là phải đi chợ hoa. Ngắm và mua một vài thức gì đó mang về bày ngắm chơi, nghênh xuân.
Sau khi làm cố vấn cho hai nhiệm kỳ nội các thành công rực rỡ, ngài Kê về nghỉ ngơi. Lần này là nghỉ hẳn. Ngài nghỉ công cuộc kinh bang tế thế là phải, bởi hai hậu duệ: Hùng Văn Hạ nghĩa tử và Giang Đình Tinh Anh nam tử kỳ này đều tiến bộ vượt bậc, chiếm chân chủ chốt của nước nhà.
Có thể gọi là nổi như cồn. Nổi nhất nước. Bởi là do hai tay hậu duệ: nghĩa tử Hùng Văn Hạ thì chấp chính Bộ Dục- Văn- Giao còn nam tử Giang Đình Tinh Anh thì nắm Bộ Công, hai bộ trọng yếu của nước nhà. Rất hăng hái phát tài. Mà đều còn trẻ, đang đà thăng tiến hứa hẹn chủ chốt nước nhà nay mai.
Thấm thoắt ngài Giáo sư Tiến sĩ Giang Đình Kê, viện trưởng viện súc sản đã hưu trí được năm năm. Hồi mới nhận quyết định, ngài tuyên bố, “Tao nghỉ là nghỉ, không tơ vương dây dưa gì nữa. Mấy chục năm ròng ra thưa vào bẩm mệt lắm rồi. Chán lắm rồi. Nghỉ hẳn. Làm dân cho khỏe!”
Thật ra thì đầy đủ là phải thế này: Giang Đình Tinh Anh, con trai Giáo sư Kê, cháu nội ông cố bí thư tỉnh, cháu ngoại ông cố bộ trưởng nông lâm. Thế nên Giang Đình Tinh Anh là hậu duệ “xịn”, đích thực. Chứ không phải hậu duệ “đểu”, không được chính danh lắm như tay cựu Viện trưởng hàn lâm súc sản, đương kim thượng thư Bộ Dục- Văn- Giao, Hầu Văn Hạ, à quên, nhịu: Hùng Văn Hạ!




































CocaCola là một loại nước giải khát phổ biến vào hàng thứ nhất trên toàn thế giới. Và trên thị trường Việt Nam cũng không ngoại lệ. Nhưng thời gian vừa rồi, ở Việt Nam xảy ra một vụ tranh cãi khá nực cười liên quan đến một câu trong slogan quảng cáo của hãng này.
Dịp gần đây, có khá nhiều người bạn cả trên mạng lẫn ngoài đời hỏi tôi câu trên. Có lẽ bởi nhiều người biết tôi là dược sỹ, lại có thời gian khá dài làm việc ở miền núi, cũng từng hành nghề nấu cao khá nhiều năm. Nhưng trả lời câu hỏi này qua một vài tin nhắn, không hết lẽ. Còn ngồi nói chuyện cả buổi thì cùng không có thời gian. Nên tôi dành thời gian viết một bài, về cao hổ cốt nói riêng và cao xương các loại động vật nói chung, hy vọng cung cấp thông tin cho mọi người.
Đập lúa đêm trăng - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Rơi tự do - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Mỹ nhân làng Ngọc 3 (Hết) - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Giáo sư Kê - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Trăng máu - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
KÍNH BÁO
Thưa bà con họ Trần và trăm họ nước Việt
Buổi lễ dâng hương kỷ niệm 800 năm thành lập vương triều Trần [12/12 Ất Dậu - 12/12/ Ất Tỵ] diễn ra ngày hôm nay: 12/12 Ất Tỵ, tức ngày: 30/01/2026 tại nhà Thái Miếu, khu di tích nhà Trần, An Sinh, Quảng Ninh đã thành công tốt đẹp.
THÔNG BÁO CỦA BAN TỔ CHỨC LỄ DÂNG HƯƠNG KỶ NIỆM 800 NĂM VƯƠNG TRIỀU TRẦN LÊN NGÔI
Xin kính mời bà con anh em họ Trần toàn quốc, bách gia trăm họ nước Việt, tới dự lễ dâng hương được long trọng và hoành tráng, xứng với công đức của các vị vua và các bậc tiền tổ nhà Trần.
THÔNG BÁO PHÁT HÀNH
Ngày 11/10/2025(20/8 Âm lịch) đúng ngày giỗ Đức Thánh Trần, nhà xuất bản Hội nhà văn tổ chức Lễ ra mắt bộ tiểu thuyết đặc biệt HÙNG KHÍ ĐÔNG A -S 800 kỷ niệm 800 năm Vương triều Trần lên ngôi (12/12/ Ất Dậu 12/12/Ât Tỵ 2025) tại 65 Nguyễn Du Hà Nội.