Đăng ký | Đăng nhập

Email / Điện thoại

Mật khẩu

Nhớ mật khẩu | Quên mật khẩu

hoi-dap
logo
gif_20210514_210516_1
videotogif_2021.05.14_21.31.52
videotogif_2021.05.14_21.18.27
gif_20210514_210001
TRÂN QUÝ CHÀO ĐÓN QUÝ VỊ ĐỘC GIẢ ĐẾN VỚI WEBSITE CỦA NHÀ VĂN TRẦN THANH CẢNH - KÍNH CHÚC QUÝ ĐỘC GIẢ CÓ NHỮNG GIÂY PHÚT THƯ GIÃN VỚI "NGƯỜI KỂ CHUYỆN KINH BẮC"
20210411_13045820211031_22051320210430_22423320210430_22423320210430_22414520210430_22415520210422_11252420210422_11253620210411_13015820210411_1302135520210411_13052820210411_13041120210411_13044720210430_22421220211031_220453box-01120211113_014855nhavantranthanhcanh20211031_22051320211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01361920211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00545220211115_00543920211115_00561020211118_16003120211118_16004320211118_16001820211127_155916fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_042028
fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620210411_13054420210411_13024120210411_13025120211031_22051320211031_220453box-011nhavantranthanhcnh5520210411_13021320211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01361920211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00554220211115_00552120211115_00545220211118_16001820211118_16003120211118_16004320211115_00563820210411_13054420210411_13024120210411_13025120211127_042028
20211031_22051320210430_22553720210411_13031320210411_13023320210411_13052020210411_13055620210411_13040120210430_22555120211031_22045320210411_13021320210411_130213box-01120211113_01361920211113_15312320211113_15314020211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00553020211115_00554220211115_00543920211115_00545220211118_16004320211118_16003120211118_160018fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_155916

Những cánh hoa bay bay trong gió...

Những cánh hoa bay bay trong gió...

  Truyện ngắn của Trần Thanh Cảnh

  Quê Vy ở bên kia sông Hồng, làng Thiên La, tổng Địa Võng.

     Vy không có bố. Hay nói chính xác hơn là không biết ai là bố Vy. Mẹ Vy là một cô gái mồ côi ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Một đêm hè nóng nực đi ra bờ sông tắm. Nước sông Hồng mùa lũ đỏ rực phù sa. Mát lạnh. Mát đến mê mẩn người. Kỳ cọ hồi lâu cô gái ngẩn ngơ cứ thế lên bờ đi về nhà. Trần truồng trong đêm. Đêm mùa hạ nhờ nhờ tối, nhưng thân thể người con gái thì ướt rượt trắng lóa. Lũ trai choai trong làng ngồi hóng gió bờ đê. Chúng hoa mắt. Chúng bàng hoàng. Chúng tưởng là tiên nữ giáng trần trong cổ tích. Cả lũ chúng hè nhau xông đến đè ngửa, dằn mạnh. Thay nhau dằn mạnh. Thế là Vy được hoài thai trong đêm ấy...

     Hai mẹ con Vy sống trong căn nhà nhỏ xó làng. Rau cháo lần hồi. Năm Vy mười ba tuổi, mẹ Vy lại đi tắm sông. Nhưng lần này cô ngẩn ngơ không trần truồng bước lên bờ nữa. Nước sông mùa lũ réo gào sục sôi đã cuốn phăng cô về với hà bá. Vy thành trẻ mồ côi. Vy sống trong sự đùm bọc và nỗi xót xa cám cảnh của người làng. Làng Thiên La đất bãi ven sông mát mẻ, làm nghề trồng hoa vất vả sớm hôm gà gáy nhưng có thu nhập và không hết việc. Cô bé mười ba tuổi ở một mình đi làm thuê làm mướn cũng đủ ăn. Vy đi trồng hoa thuê cho các nhà như mẹ ngày xưa. Rồi Vy cũng lớn. Vy trở thành thiếu nữ. Không xấu cũng chẳng xinh đến chim sa cá lặn để mà đổi đời nhờ nhan sắc. Nhưng cũng có đủ nữ tính. Đủ để cho chàng trai hàng xóm đem lòng quyến luyến. Họ yêu nhau như tuổi trẻ phải thế. Nồng nàn và đắm say. Họ muốn làm đám cưới để về cùng nhau xây tổ ấm...

Nhưng bố mẹ chàng trai không đồng ý. Kiên quyết không. Ông bố gầm lên váng nhà: “Mày mà cưới nó thì hãy bước qua xác tao!”

Bà mẹ thì rằng: “Con ơi, mẹ nó ngẩn ngơ ngủ bờ ngủ bụi rồi sinh ra nó. Biết có lành lặn hay không, nhỡ mấy hôm nữa nó dở máu mẹ thì khổ một đời!”

     Thế rồi Vy sinh ra ngẩn ngơ thật. Vy ngẩn ngơ bắt đầu từ hôm người yêu phẫn uất vì không thuyết phục được bố mẹ, đang đêm bỏ nhà đi vào trong miền Nam làm công nhân, thề sẽ không bao giờ về làng này nữa. Vy ra bờ đê, chỗ hàng đêm hai đứa vẫn hẹn hò ân ái. Vy ngồi thất thần trong đêm vắng. Một mình. Mấy tay thuyền chài dưới sông lên. Mấy chú trai trẻ đi làm ca đêm ở khu công nghiệp gần đấy qua, tưởng Vy là bò lạc buông lời ưỡm ờ. Vy chả nói gì. Họ ngồi xuống bên cạnh tỉ tê. Họ bảo Vy cho họ, họ sẽ cho tiền. Họ lại dằn ngửa Vy ra bờ đê. Vy cũng mặc kệ. Có ý nghĩa gì đâu khi trái tim Vy đã tan vỡ rồi. Tay nọ truyền tai tay kia, Vy thành “hàng” của cả làng, cả tổng lúc nào không biết. Vy không ra bờ đê ngồi nữa. Vy ở nhà. Đàn ông nhỡ nhàng bí bách, trai trẻ chưa vợ muốn xả nỗi niềm, đến nhà Vy. Đám đàn ông trong làng thèm của lạ trốn vợ đêm hôm thậm thụt đều cả. Duy chỉ có bảy tay trong hội trai choai năm nào là không tới, trong đó có cả ông bố người yêu Vy. Đàn bà cả làng căm ghét Vy. Họ bảo Vy là gái bán hoa.

Vy chẳng đi trồng hoa thuê cho người làng nữa. Vy ngồi nhà bán cái bông hoa mà mẹ để lại cho. Cái bông hoa ấy tưởng như bán mãi không hết, không héo, không mòn. Vy chỉ cần nhắm mắt lại, tưởng tượng như tất cả những gã đàn ông đang hì hục trên bụng mình là người yêu đầu đời dâng hiến. Vy âu yếm họ thật dịu dàng, như người vợ hiền thục ngoan ngoãn nhất đời. Vy muốn làm vợ. Nhưng cuộc đời không cho riêng Vy một người chồng. Vậy thì Vy sẽ có nhiều chồng. Người đàn ông nào đến với Vy cũng được âu yếm chiều chuộng nhất mực. Họ hài lòng. Họ cho Vy nhiều tiền. Vy sống an nhàn chả phải đầu tắt mặt tối trên những luống hoa. Vi chả phải trồng trăm ngàn vạn triệu bông hoa ngoài đồng làm gì. Vy có cái bông hoa của riêng mình rồi. Một bông. Bông hoa bất tử, hương sắc mãi không phai... Nhưng không phải vậy. Bỗng một ngày Vy bị bệnh. Bệnh do các tay đàn ông phong tình đổ cho. Người làng thầm thì truyền tai nhau, Vy bị nhiễm HIV. Không biết có đúng không, nhưng cái bông hoa của Vy héo úa đi. Người Vy khô quắt. Vy chẳng còn hấp dẫn đàn ông, ong bướm chả còn tới lui nữa. Xưa có nhiều tiền Vy tiêu nhiều. Tiêu không hết thì Vy đem cho, cúng chùa nên chả để dành được bao nhiêu. Mà Vy cũng chả biết để dành nghĩa là gì. Nay ốm đau nào tiền ăn, tiền khám bệnh, tiền thuốc, cái gì cũng tiền. Tốn kém. Thế là Vy hết tiền. Vy đói. Đói thì đầu gối phải bò, Vy lại ra cánh đồng hoa của làng xin làm thuê. Người làng vốn ghét Vy không khiến. Nhà nọ bảo nhà kia không khiến. Khiến con lẳng lơ làm gì, cho nó vào nhà rồi nát tan không chừng. Vy bí bách...

     Nghe người ta nói, ở bên phố dân hay mua hoa lắm, nhà nào ngày cũng phải có lọ hoa tươi. Mùa xuân lay ơn, đào, hồng. Mùa hạ loa kèn, hoa sen ngát phố. Mùa thu cúc vàng, cúc họa mi. Mùa đông lại có thược dược, đồng tiền, mi mo sa tím ngắt. Mùa nào thứ ấy. Vy bèn sắm cái xe đạp, ra đồng mua ít hoa để lên cái rổ buộc đằng sau, đạp sang phố bán. Bán rong. Hôm nhiều hôm ít hôm mưa hôm nắng cũng đắp đổi qua ngày. Phố phường thành chỗ kiếm ăn của Vy. Ngày đạp xe rong qua các phố bán hoa, đêm lại về làng Thiên La ngủ. Xưa ngồi nhà bán dần bông hoa của mình. Nay đạp xe rong bán hoa của thiên hạ. Cũng bán hoa. Vẫn là gái bán hoa.

Cơ mà bây giờ Vy không còn làm gai mắt đàn bà trong làng nữa. Bởi Vy đạp xe đi từ tờ mờ sáng, tối sẩm tối sờ mới về đến nhà. Chả ai nhìn thấy. Người làng Thiên La cũng dần quên Vy rồi. Bởi hoa đem sang phố bán Vy cũng không mua ở cánh đồng nữa. Vy mua ở chợ bán buôn hoa, chỗ ấy nhiều thứ nhiều loại hoa hơn. Ở phố người ta thích hoa lạ. Hoa mang miền Nam ra, hoa từ nước ngoài về. Chợ búa tấp nập trăm người bán vạn người mua ai biết là ai đâu.

    Thế nhưng mấy hôm nay Vy chả bán được bông hoa nào.

Đạp xe rạc cẳng cả ngày, lại thêm đến đâu cũng bị công an dân phòng xua đuổi, chạy chí chết. Phố phường thì đóng cửa im ím. Lặng ngắt như phố ma. Họ nói đóng cửa chống dịch. Nhưng mà Vy đâu có biết. Vy đi từ gà gáy đến đêm mới về. Vy chả có tivi hay đài báo. Một ngày rong ruổi trên phố mệt mỏi về đến nhà chỉ có ngủ thôi. Thảo nào phố phường mọi khi đông vui rộn rã xe pháo là thế, mà nay vắng tanh vắng ngắt. Chả còn có lấy một tiếng còi xe máy ô tô. Chỉ có tiếng loa truyền thanh oang oang, phòng cô vi phòng cô vi. Chống cô vi chống cô vi. Diệt cô vi diệt cô vi...Vy nghe tưởng như họ đang tìm diệt mình. Vy hoảng sợ. Vy đạp xe quanh các ngõ phố trốn chạy. Mệt mỏi. Rã rời. Đói. Khát. Nhưng không có hàng quán nào mở để mà mua thức ăn thức uống. Đến nhà vệ sinh công cộng cửa cũng đóng khóa chặt chả vào được mà uống ngụm nước. Chả lẽ lại uống nước hồ Hoàn Kiếm? Mà cũng chả uống được, xung quanh hồ dày đặc bóng công an dân phòng canh người ra phố. Vy sợ lắm. Đứng nép trong gốc cây ngõ phố mà run lên bần bật. Đói. Khát. Tiếng loa truyền thanh đầu phố, tiếng loa di động trên ô tô chạy ngoài đường đồng thanh réo, phòng cô vi, chống cô vi, diệt cô vi...Trời thì đã nhập nhoạng về chiều rồi. Trời mùa xuân mà sao u ám lạnh lẽo. Những cơn gió rét âm thầm như con ma vô hình lách vào từng khe quần áo thịt da con người, rồi thè cái lưỡi quỷ sắc lạnh giá hành hạ thân xác người ta. Tê buốt. Vy run lên cầm cập từng hồi. Vy phải về thôi. Vy cố đạp xe qua cầu. Cầu qua sông Hồng mọi hôm đông đúc nghẹt thở, chồng chất lên nhau những người là người, sao chiều nay thênh thang vắng lặng. Cái đám người sùng sục mọi hôm hùng hổ chen lấn lao xe hầm hập cứ như chỉ chực ăn tươi nuốt sống nhau ngay bỗng dưng biến mất. Mất tích. Không còn dấu vết. Cứ như họ chưa từng tồn tại trên đời. Nhưng Vy cũng chả thấy lạ. Bởi Vy có để ý gì đến xung quanh đâu. Vy còn biết gì nữa đâu. Vy đói. Vy rét. Vy không còn đồng nào. Mà từ dưới phố vẫn vọng lên oang oang, chống cô vi, diệt cô vi, đuổi cô vi... Dường như cả thành phố, cả loài người này đang xua đuổi Vy. Vy nghiến răng đạp xe nhanh hơn. Đạp mải miết. Đạp hộc tốc. Qua dốc cầu. Qua đoạn trên cánh bãi. Đến đoạn giữa sông, Vy mệt lả. Vy dựa xe vào lan can cầu chỗ khoảng nghỉ, buông mình ngồi phệt xuống nền bê tông nhựa lạnh giá. Mồ hôi vã ra như tắm. Vy khát. Vy hoa mắt nhìn xuống dưới lòng sông. Dòng nước mùa xuân hầu như không chảy đang lặng thinh xanh xao dưới kia. Vy chợt nhớ đến mẹ và cái con nước đỏ ngầu hung hãn năm nào. Đã từ lâu Vy không ra bờ sông. Vy sợ dòng nước mênh mang hung dữ có những con thuồng luồng và những ông hà bá ác nghiệt đã cướp mất mẹ Vy mãi mãi... Nhưng hôm nay Vy bỗng thấy dòng nước dưới kia hiền hòa mát dịu làm sao. Mà Vy thì đang khát. Khát khô cổ cháy họng. Khát đến thấy cả người như sắp khô rang.Vy muốn được đắm mình vào cái dòng nước mát lành kia mà uống cho thỏa thuê, cho đã cơn khát kinh hoàng đang giày vò.Vy lảo đảo đứng dậy, lại gần cái rổ hoa còn nguyên chưa bán được bông nào. Hoa hồng vàng hồng nhung hồng bạch vẫn rực rỡ khoe sắc. Nhưng bông hoa bướm vẫn rập rờn đùa gió lạnh chả biết đến cô vi cô viếc... Vy ôm cả đám hoa muôn sắc nhoài người qua lan can, nhìn xuống dòng nước trong xanh vẫn lững lờ lặng thinh, định thả xuống. Vy bỗng nhìn thấy bóng ai như mẹ mình đang rập rờn dưới đó. Rung rinh cánh tay như vẫy gọi. Mẹ đang gọi Vy. Lâu lắm rồi Vy không được nghe tiếng mẹ gọi: “Vy ơi về ăn cơm.” Vy bàng hoàng rên rỉ: “Mẹ ơi con khát. Mẹ ơi con đói. Mẹ ơi đón con...”

     Vy nhao qua thành cầu lao xuống dòng sông. Về phía mẹ.

Một cơn gió bấc lạnh buốt bỗng nổi lên cuồn cuộn. Cơn gió quăng quật cái thân hình gầy khô, mỏng đét của Vy chới với lung liêng như cành khô vừa lìa thân rụng xuống. Rơi tõm xuống sông. Cơn gió lạnh lồng lên dữ dội, xoáy giật mạnh khiến những bông hoa bị xé tung ra, cánh bay lả tả. Những cánh hoa vàng, cánh đỏ, cánh hồng, cánh tím bay bay trong gió hồi lâu, rồi lả tả sa xuống mặt nước sông lúc ấy lại đã tĩnh lặng sau một tiếng tõm cô đơn trong chiều xuân lạnh...

 4/2020 TTC.  

 

Đánh giá

Những cánh hoa bay bay trong gió...

Mục lục bài viết

Vy không có bố. Hay nói chính xác hơn là không biết ai là bố Vy. Mẹ Vy là một cô gái mồ côi ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Một đêm hè nóng nực đi ra bờ sông tắm. Nước sông Hồng mùa lũ đỏ rực phù sa. Mát lạnh. Mát đến mê mẩn người.

309
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
19-07-2021
  • Ra mắt tiểu thuyết lịch sử về Trần Quốc Tuấn và Trần Nguyên Hãn

    Hai cuốn sách mới của tác giả Trần Thanh Cảnh nằm trong bộ ba tiểu thuyết sử Trần bao gồm: Trần Thủ Độ - thời lập triều; Trần Quốc Tuấn - Đức Thánh Trần, thời đỉnh cao của Trần triều; Trần Nguyên Hãn - thời suy vi của nhà Trần. Các sách hướng tới 800 năm thành lập triều Trần (1225-2025).

    Lượt xem: 35
  • "NHÀ VĂN TRẦN THANH CẢNH ĐÃ ĐIỀN ĐƯỢC VÀO CHỖ KHUYẾT TRONG LỊCH SỬ"

    “Lịch sử là cái đinh cho tôi neo trí tưởng tượng… Tôi giải mờ một nhân vật kiệt xuất của lịch sử được nhân dân tôn thờ là vị Thánh”. Tác giả Trần Thanh Cảnh chia sẻ.
    Nói rõ hơn, tác giả nhấn mạnh và khẳng định ngay từ đầu phẩm chất cao quý thần thánh, vị thế tài ba thần thánh, uy vọng lẫy lừng thần thánh của Trần Quốc Tuấn. Nhưng phần “đời thường” của Ngài là một bóng khuất, không có trong chính sử, và nhà văn cần “giải mờ” bằng những tưởng tượng của mình, đây cũng là điều mà văn chương khác với lịch sử.
    Lượt xem: 33
  • DANH NHÂN & LỊCH SỬ

    TRẦN NGUYÊN HÃN - bậc khai quốc công thần với số phận oan khuất
    Tả Tướng Quốc Trần Nguyên Hãn là một tôn thất nhà Trần lập nhiều chiến công hiển hách trong khởi nghĩa Lam Sơn đánh đuổi giặc Minh. Trần Nguyên Hãn trở thành khai quốc công thần triều Lê sơ nhưng cuối đời lại phải chọn cái chết bi phẫn. Số phận oan khuất của Trần Nguyên Hãn trở thành nỗi buồn của lịch sử và dưới dòng sông Lô xanh thẳm vẫn còn loang lệ máu của bậc anh hùng.
    Lượt xem: 32

RA MĂT ÂN PHẨM

  • KHÁNG KHÁNG SINH

    Kể từ khi tìm ra kháng sinh (1928), với việc quý ngài Alexander Fleming chiết suất được Penicillin, nền y học của nhân loại đã có một bước nhảy khổng lồ. Rất nhiều căn bệnh nan y, gây chết người trước kia đã được giải quyết. Tuổi thọ và chất lượng cuộc sống loài người đã tăng lên rõ rệt. Kháng sinh trở thành một loại thuốc thiết yếu, không thể thiếu của y khoa hiện nay...

    Lượt xem: 453
  • NAN ĐỀ CỦA THỜI HIỆN ĐẠI

    Thực ra thì không phải đến thời hiện đại mới có bệnh đái tháo đường, mà căn bệnh này đã được y văn cổ đề cập đến từ lâu. Các sách “Hoàng đế nội kinh” hay “Hải Thượng y tông tâm lĩnh” đều đề cập đến chứng “tiêu khát”, một biểu hiện lâm sàng rõ rệt nhất của căn bệnh này. Nhưng chỉ đến thời hiện đại, có thể do thay đổi môi trường sống, do cường độ làm việc, lối sống sinh hoạt…, căn bệnh đái tháo đường dường như mới bùng phát dữ dội.

    Lượt xem: 44
  • Những lưu ý khi tiêm vaccine Covid-19 với bệnh nhân tiểu đường, tăng huyết áp…

    Vài lời mở đầu: Tôi là một dược sĩ và là một nhà văn, trong cả hai vai trò rõ ràng tôi phải quan tâm đến đại dịch Covid-19 đang diễn ra trên đất nước ta và cả thế giới. Sự quan tâm của tôi đến thế nào, bạn có thể tìm hiểu các bài viết của tôi trên báo chí, facebook kể từ khi dịch nổ ra bên Vũ Hán, Trung Quốc cho đến nay sẽ rõ.

    Lượt xem: 480
  • LƯU Ý KHI DÙNG THUỐC HO

    Đặc biệt là khi bị nhiễm virus gây covid. Thường thì có đến 80% số ca dương tính không xuất hiện triệu chứng gì. Không phát thành bệnh. Nhưng nếu phát thành bệnh sẽ có các triệu chứng điển hình: sốt, đau họng, ho, đau mình mẩy, khó thở, mất khứu giác...

    Lượt xem: 3170
  • QUAN ĐIỂM CỦA TÔI

    Về tình trạng hiện nay ở một số nơi trên nước ta, nhiều người đã được tiêm vaccine mũi 1 là moderna, đến kỳ tiêm mũi 2 nhưng không có moderna nữa. Vậy phải làm sao?

    Lượt xem: 1055
  • ĐỊA LONG LÀ GÌ?

    Là con giun đất. Chính xác. Các cụ nhà ta, nhất là cánh nho sĩ, thầy lang xưa có cái "tật" hay gán cho các con vật, đồ vật vốn bình thường dân dã những cái tên "tự" Hán Việt thật kêu, cho sang mồm. Con giun đất, gọi là địa long, nghĩa là rồng đất, quá oai!

    Lượt xem: 446
  • Vật chủ bất đắc dĩ

    Trong Y học, có một thuật ngữ quen thuộc “vật chủ truyền bệnh”, xuất phát từ thuật ngữ “vật chủ” trong môn Sinh học. Đây là một thuật ngữ chỉ về những sinh vật có nuôi dưỡng sinh vật khác, theo các dạng quan hệ ký sinh, cộng sinh hoặc hội sinh, cung cấp dinh dưỡng, nơi trú ẩn hoặc đôi khi là bảo vệ lẫn nhau.

    Lượt xem: 474
  • Nhận thức lại về covid

    Khi đại dịch covid-19 nổ ra ở Vũ Hán, Trung Quốc tháng 11/ 2019, cả thế giới bàng hoàng. Không hiểu điều gì đang xảy ra nơi đây. Đến khi Trung Quốc chính thức công bố về dịch, lập tức các nhà khoa học của cả thế giới đã vào cuộc nghiên cứu về con virus gây bệnh có định danh là Sars- CoV-2 này.

    Lượt xem: 527
  • Placebo và dịch covid-19

    Placebo, thuật ngữ khoa học quên thuộc của giới y-dược khoa, nó xuất phát từ nguyên ngữ Latin, có nghĩa là “tôi sẽ làm hài lòng”. Còn hiểu một cách nôm na, có thể gọi là “hiệu ứng giả dược”: nghiên cứu những đáp ứng của cơ thể khi được cho dùng “giả dược”.

    Lượt xem: 500
  • KÍNH GỬI: Các thầy thuốc tuyến cơ sở vùng dịch.

    -Thưa các bạn,
    Tôi được biết tình hình trong vùng dịch miền Nam, đặc biệt là tp. Hồ Chí Minh đang rất căng thẳng. Bệnh viện quá tải, các thầy thuốc nhân viên y tế tuyến đầu mệt mỏi. Đâu đó đã xảy ra những cảnh thảm thương: bệnh nhân covid kêu cứu không có người trợ giúp, chết tại nhà, nhất là với những bệnh nhân nghèo.
    Thật đau lòng.
    Lượt xem: 317

  • Lại nói về bản lĩnh đàn ông!

    Chỉ có điều dạo này, mấy ông bạn khi nhậu, cứ sau vài chén là bắt đầu nhăn nhó, “dạo này tôi kém quá”, “bản lĩnh đàn ông xuống quá”, “ông xem thế nào, có cái gì khôi phục bản lĩnh đàn ông cho bọn tôi cái?"

    Lượt xem: 162
  • Nồi lá xông hơi giải cảm của mẹ

    Tác dụng của nồi nước xông giải cảm ở đây là do tinh dầu các loại. Các tinh dầu bay hơi, trộn lẫn vào nhau hòa trong hơi nước nóng vào cơ thể theo đường hô hấp thở.

    Lượt xem: 117
  • Củ tỏi: vị thuốc Nam trị cảm cúm.

    Trong đời sống thì tỏi là một loại gia vị hàng ngày không thể thiếu. Bạn thử tưởng tượng một cách đơn giản, nếu đĩa thịt trâu tươi xào mà thiếu vị tỏi? Ngọn rau lang, rau muống xào hay bát nước chấm chanh ớt mà thiếu tỏi?

    Lượt xem: 110

Xem toàn bộ
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 7)

    Mạnh Hoạt ở tù ba năm rưỡi, đủ một ngàn hai trăm bảy mươi tám ngày chẵn. Thừa ra nửa ngày, vì án tù của hắn bảy năm, giảm tối đa còn ba năm rưỡi.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 6)

    Trong chiến tranh, chỉ cần vài tạ thuốc nổ, vài giây, với vài người, là thổi bay một cây cầu. Nhưng để xây lại được một cây cầu qua sông, người ta phải mất vài năm với hàng ngàn con người lao động miệt mài.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 5)

    Mỗi bài thơ của hắn viết ra, cũng dễ dàng như khi hắn làm tình với một em nào đó gặp trên đường lang thang giang hồ vặt. Nhưng với em nào hắn cũng diễn bài mê muội và đắm đuối như thật.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 4)

    Dân gian thường hay gọi đó là kẻ ngộ chữ, hay nhẹ hơn, gọi là nghiện chữ. Cái bệnh nghiện chữ ấy đã khiến cho không ít kẻ sĩ nước nam ta từ cổ chí kim thân tàn ma dại.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 3)

    Mạnh Hoạt mê đọc sách. Những lúc mẹ đi làm đồng hoặc đi chợ, Hoạt ở nhà chúi đầu vào cái tủ sách to tướng của ông cha để lại mê mải đọc.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 2)

    Thời chiến tranh, nay sống mai chết, hôm nay còn ở ngoài Bắc, mai đã vào tít trong Nam. Hôm nay còn đang sống ngoay ngoảy, mai đi ngoài đường,..
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 1)

    Mạnh Hoạt, người xóm ngõ Ghen, Làng Ngọc. Một tay chơi nức tiếng vùng Kinh Bắc. Biết đủ ngón nghề cầm kỳ thi họa, đẹp giai, hát hay. Hắn lại biết làm cả thơ nữa...

Xem toàn bộ
  • Hoa gạo tháng ba (Phần cuối)

    Chiều nay, Giang cũng nói với nàng là hãy đợi. Ngồi bên Giang trên bến sông, nhìn nghiêng qua gương mặt thanh tú đẹp đẽ của Giang, nàng đã thầm thốt lên trong lòng, Giang ơi, nếu anh yêu em đến thế, sao anh không mang em đi cùng ngay tức khắc. Nhưng Giang vẫn nói em hãy chờ anh, hãy chờ, hãy chờ. 
  • Hoa gạo tháng ba (Phần 2)

    Nhìn hai anh em ngồi câu, My đã định ra chơi cùng, nhưng My lại thấy ngại ngần rồi thôi. Ngày My còn bé, Tràng là người đầu tiên khai tâm cho My về chữ quốc ngữ. Mỗi khi My ghép được một từ, Tràng hay xoa đầu khen My giỏi. Hôm Tràng bị quan Tây bắt giải đi, My chạy sang nhà ông lang Khiết, khóc nức nở..
  • Hoa gạo tháng ba (Phần 1)

    Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
  • BUÔNG (phần tiếp theo của LONG SƠN TỨ TRUYỆN)

    (phần tiếp theo của LONG SƠN TỨ TRUYỆN)Cố trấn tĩnh, tôi lái xe về nhà đón vợ đưa sang bệnh viện cùng con gái. Ngồi ngoài phòng chờ mà tôi cảm thấy như ngồi trên một đống lửa hay là đang bị một đám gai nhọn vây kín quanh người...
  • LONG SƠN TỨ TRUYỆN

    Chả là trường tôi, thường hay cho sinh viên làm khoá luận và thi tốt nghiệp vào mùa hè. Những sinh viên thi không đỗ, nhà trường sẽ tổ chức thi lại vào mùa thu. 
  • Giỗ hậu (Phần 3)

    Chuyện Vũ chồng nàng chết bất đắc kỳ tử ngay khi đang giao hoan, gia đình nhà ông Đồ Lận đổ hết lỗi cho nàng. 
  • Giỗ hậu (Phần 2)

    Cả làng này, chưa thấy ai chiều con gái như ông Lư. Con ông đòi gì thì cho dù nửa đêm gà gáy ông cũng vùng dậy đi kiếm cho bằng được. 

Xem toàn bộ
videotogif_2021.05.14_21.18.27
videotogif_2021.05.14_21.34.06
gif_20210514_210001
TÁC GIẢ - TÁC PHẨM

20211113_01351520211113_01371320211113_01364420211113_013744nhavantranthanhcanh20211031_22051320211113_01361920211113_15312320211113_15314020211113_01361920211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00553020211115_00552120211115_00545220211115_00543920211118_16004320211118_16003120211118_160018fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620211127_042028
nhavantranthanhcanh20211031_22051320211113_01361920211113_01360720211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01361920211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00543920211115_00561020211115_00554220211115_00552120211113_153123fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620211127_042028
20211113_014855box-011nhavantranthanhcnh5520211113_01361920211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00554220211115_00552120211115_00545220211115_005439fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620211127_042028
QR truy cập web
nguoikechuyenkinhbac.codeqr

 BẢN QUYỀN THUỘC VỀ NHÀ VĂN TRẦN THANH CẢNH. 

KHÔNG SAO CHÉP KHI CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.

 

Lên đầu trang