HOA TRÚC ĐÀO
PART 5:
Lần ấy, hắn được đi phép và trở về đơn vị từ một chuyến tàu chợ ngược Lạng Sơn, đông và hôi hám kinh khủng. Hắn khoác ba lô nhảy lên nóc toa tàu nằm ngắm trời đất. Con tàu khởi hành từ ga thị xã lúc năm giờ chiều, vừa chạy vừa bò vừa kéo còi và thỉnh thoảng lại hú lên hừng hực như ông lão tuổi xế chiều vẫn thèm muốn gái trẻ mà lực bất tòng tâm. Tàu qua miền đồng bằng rồi ngược lên trung du núi đá. Hôm ấy hắn nhớ là trăng sáng lắm, đến ga Đồng Mỏ thì đã mười giờ đêm. Trăng sáng vàng rực rỡ trải khắp núi đồi, bình an và thơ mộng. Những ngọn núi xa xa mờ xanh phía đông đường tàu là nơi đơn vị hắn đóng quân, cách khoảng ba mươi ki lô mét đường rừng, nhưng nếu biết đi đường tắt theo lối Đèo Trang thì sẽ gần được khoảng mươi cây số. Sau khi đã lót lòng bằng bánh chưng rán, nước chè xanh và thuốc lá con gà Lạng Sơn ở ga, trong lòng tràn đầy sinh lực, hắn quyết định sẽ băng rừng ban đêm để trở về đơn vị vào sáng mai cho kịp với thời hạn ghi trong giấy phép. Hắn nhằm thẳng con đường mòn mà hắn đã đi hôm về phép để ngược về đơn vị. Rừng khuya yên ắng, hắn một mình một ba lô rảo bước. Vùng này còn cách khá xa biên giới vả lại lúc đó là năm 1985 rồi, cũng không còn căng thẳng nữa nên hắn cũng không sợ biệt kích, có chăng thì chỉ là mấy thằng cướp vặt nửa mùa ở các bản xa thỉnh thoảng vừa đi rừng săn thú vừa tranh thủ cơ hội kiếm ăn thêm. Những kẻ đó thì hắn không sợ, hắn tự tin mình có đủ bản lĩnh để đối phó. Vả lại trước khi về phép, thằng Dũng quân khí, bạn hắn đã dúi vào ba lô hắn hai quả mỏ vịt láng bóng một khẩu súng ngắn bắn pháo hiệu để phòng thân. Hắn cứ đi trong ánh trăng rừng miên man, rừng thưa vừa lên lá, ánh trăng dội qua tán lá in thành những hình thù vô định đùa rỡn, nhảy múa trên con đường mòn. Xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có bước chân của hắn thình thịch bước đều và thỉnh thoảng một con sóc, một con dúi chạy loạt xoạt kiếm ăn trong bụi rậm cũng gây ra một âm thanh đáng kể trong cảnh khuya. Hắn cứ vừa đều đều bước đi, vừa miên man nghĩ, hắn có tật là vừa đi vừa nghĩ đến một chuyện gì đó cho quên bớt đường dài. Những ai chưa từng đi bộ đường dài một mình sẽ không thể nào thấu hiểu được cái cảm giác cô đơn khi độc hành trên đường vắng. Hắn cứ thế, vừa đi vừa nghĩ ngợi linh tinh, hết chuyện đời, chuyện đơn vị, chuyện gia đình rồi cả chuyện gái trai, rồi hắn đặt ra cho mình mấy cái mốc nho nhỏ để dần vượt qua: Này là ngã ba chân đập nước, lối vào Xóm Hả, lối sang Cấm Sơn, chân Đèo Ngao … Hắn cứ một mình đều đều, chầm chậm, không sôi nổi cũng không lười biếng, cứ bình thản như là sự đời nó phải thế mà bước tới, mà leo lên. Ngày đầu tiên ở quân ngũ, phải đi bộ, hắn cực kỳ kinh sợ, chỉ mới hành quân chục cây số, nhưng vai hắn đã sưng to như hai quả ổi và bàn chân thì phồng rộp đau nhức. Nhưng cuộc đời bộ đội đâu có cho phép hắn được lựa chọn nhiều. Đi bộ vác bê tông lên chốt trở thành món thường ngày, và rồi một lúc nào đó, hắn thấy đúng như là lính tráng bọn hắn vẫn tán: “Bộ đội là một đội đi bộ ! ”. Đi bộ nhiều đâm quen và thấy cũng chẳng có gì ghê gớm khi phải lội bộ một quãng đường năm mươì cây số đường rừng chỉ để mua một gói thuốc lào hay uống vài chén rượu men lá rồi lại trở về. Nhiều khi đi bộ còn là một cái thú vui thư giãn tinh thần đáng kể của hắn thời kỳ trong quân ngũ, bởi cứ nằm một chỗ mà nghĩ ngợi về cái tương lai mù mịt và bất định của thời ấy thì có lẽ hắn không sống nổi đến giờ. Những ai chưa từng đi bộ đường dài sẽ không hiểu được cái cảm giác thú vị của nó, nghe thì có vẻ vô lý, nhưng thực sự hắn lại cảm thấy đi bộ một mình hay hay. Thế nên rừng đêm vắng vẻ, hắn vẫn cứ hăm hở đi vào. Những bước đầu tiên, đoạn đầu tiên tiếp cận với quãng đường, bạn sẽ cảm thấy hơi mệt mỏi, nhưng bạn cứ kiên trì một chút thôi, cứ nhẫn nại một chút thôi mà bước tới, bạn sẽ vượt qua một cái ngưỡng, lúc đó bạn sẽ thấy thân mình nhẹ nhõm, đôi chân bạn nhẹ nhàng và dẻo dai kỳ lạ, tâm hồn bạn sẽ thấy phơi phới khi nghĩ về những điều vui vẻ đang chờ ở phía đích, hoặc đầy suy tư khi nghĩ về những điều dang dở trong cuộc sống, nhưng bạn vẫn bước đều, bước đều … Và nhất là bạn đi trong rừng khuya, dưới ánh trăng dát vàng của đêm cuối xuân đầu hạ. Rừng thưa vừa lên lá, lá xanh nõn được phủ lên một lớp trăng vàng như mật, ánh lại trong không trung những ánh bạc mờ ảo. Đi ngược lên núi cao, rừng không còn nữa, chỉ còn cỏ tranh cao lút đầu người hai bên đường mòn tua tủa như đi trong rừng gươm giáo. Xung quanh thinh không lặng ngắt, chỉ có tiếng bước chân của hắn như đang nhịp đều với tiếng trái tim trai trẻ tuổi đôi mươi thình thịch nhẫn nại leo lên đỉnh núi: Cô đơn, hùng vĩ và hoang vắng dưới ánh trăng đêm lành lạnh … Khi leo lên đỉnh dãy Núi Ngao, hắn quan sát phương hướng địa hình và giật mình xác nhận: Hắn đã nhầm đường khi quyết định rẽ ở ngã ba đập nước dân sinh chân núi. Thay vì rút ngắn được quãng đường, thì hắn đã mua thêm gần mười ki lô mét đường về đơn vị! Hắn chợt nhớ đến một ông Thày dạy hắn hồi đại học đã nói với bọn hắn: “Tôi sẽ chứng minh cho các anh một định lý trong cuộc sống: Đường đi tắt là đường dài nhất! ”.
Những ví dụ, những luận giải của ông Thày già hóm hỉnh ngày xưa hắn gần như đã quên hết, nhưng lúc này hắn thấm nhuần lý thuyết của Thày hơn lúc nào hết: Hắn đã chọn con đường xa nhất! Lòng ngao ngán và hơi thất vọng về khả năng cắt rừng của mình, hắn xuống núi, nhằm đến con đường đèo chiến lược bộ đội đang mở, tìm một khe đá nhỏ ven đường chui vào, ôm ba lô nằm nghỉ, bởi lúc đó đêm đã về sáng, hắn đã thấm mệt. Cứ như vậy, hắn thiếp đi trong giấc ngủ ngon lành giữa mây trời và sương núi ào ạt đổ về. Hắn giật mình thức dậy khi những giọt sương trên vách đá nhỏ xuống mặt hắn lành lạnh. Trời đã sáng hẳn, rửa mặt bằng mấy bụm nước trong hốc đá, hắn tiếp tục lên đường về đơn vị. Hắn cứ vừa đi vừa nghỉ, đói thì lấy bánh khảo ra ăn và uống nước suối. Rất ngọt và thơm, sau này dù ăn bất cứ loại bánh kẹo cao cấp nào hắn cũng không cảm thấy cái mùi vị thơm ngon như cái mùi bánh khảo Lạng Sơn mà hắn ăn hôm đó nữa. Hôm đó đầu hè, trời khá nóng nên hắn men theo đường mòn cạnh suối mà đi cho đỡ nắng mà lại có nước uống. Vừa đi vừa ngắm cảnh rừng núi xung quanh, vừa lan man nghĩ ngợi. Giá đây mà là một cuộc du xuân thì tuyệt vời, sơn thuỷ hữu tình, rừng xanh suối trong, nước trong lòng suối trong đến độ nhìn rõ từng hòn đá cuội đủ màu dưới đáy, vài con cá tép lội tung tăng, thỉnh thoảng một chú cua đá to kềnh ngơ ngác lang thang rập rình bên hốc đá. Ở cái vùng núi đá nơi đơn vị hắn đóng quân, đặc biệt có rất nhiều cua đá, chuyên sống ở các khe suối, vào những hôm trời đang nắng chuyển sang mưa nhỏ, những chú cua to bằng bàn tay người lớn màu xám đá bò ra lổm ngổm và ngờ nghệch kiếm ăn, bộ đội bọn hắn đơn giản chỉ việc leo theo lòng suối cạn bắt về nấu canh với mướp hương, một nồi canh tuyệt vời cho những ngày gian khó. Nhưng món ưa thích nhất của mấy thằng lính trẻ đang đói khát đó là: Cua nướng. Ôi cái mùi vị cua nướng bằng củi rừng, chấm muối ớt hạt tiêu cay xé uống cùng rượu sắn thật quên đời! Vài chén rượu, một con cua nướng, nằm ngả ra ngủ ngay trên bãi cỏ cạnh bờ suối… Trong lòng suối những khi cạn nước, nổi lên rất nhiều những tảng đá màu gan gà to đùng, đủ loại hình dạng, kích thước. Đặc biệt nhiều là những tảng đá tròn lông lốc như đầu ông sư. Có lẽ là do nước chảy lâu năm nên đã tạo ra những bãi đá rất đẹp như vậy. Hai bên bờ suối là rất nhiều loại cây dại, to nhỏ các loài mọc lan từ trên rừng xuống, la ra mặt nước. Không hiểu sao đoạn suối về gần đơn vị hắn lại mọc rất nhiều những cây doi dại và những khóm trúc đào ven bờ, hai thứ cây này mọc lẫn vào nhau tạo ra những cái bụi rậm tối om bên bờ nước. Gần năm giờ chiều, hắn đã đi bộ về đến đầu bản Gà - một bản người Nùng - cách nơi đóng quân của đơn vị hắn gần một cây số. Ở đầu bản, gần ngay suối có một trường học nhỏ do hai cô giáo miền xuôi lên dạy: cô Mai và cô Nhàn người thị xã, cả hai cô giáo này hắn đều quen biết. Hắn khá có ấn tượng với cô Mai, một cô bé xinh xắn, trắng trẻo có đôi mắt to đen láy và mái tóc dài đến ngang lưng. Sự có mặt của hai cô ở cái vùng biên cương heo hút này khiến cho cuộc sống lính tráng bọn hắn đỡ ngột ngạt hơn. Hàng đêm, lính tráng hay tranh thủ sang tán tỉnh đón đưa. Hắn cũng đã từng nhiều lần qua chơi trường học vào các buổi tối được ra ngoài doanh trại, tối nào ở phòng hai cô cũng đầy lính ra ngồi chơi và tán tỉnh, nhưng rồi chẳng anh nào xơ múi được gì vì thực tế là đông quá! Đã gần về đến doanh trại, vả lại đi bộ cả một ngày đêm mệt mỏi và nóng bức nên hắn quyết định tắm một cái cho mát mẻ rồi trở về đơn vị sau. Quẳng ba lô quần áo lên bờ suối, hắn trầm mình vào dòng nước mát lạnh, thả lỏng người một cách khoan khoái. Hắn nhoài mình nằm dưới một dòng nước chảy ra từ khe của hai tảng đá gan gà to như hai cái cánh phản phía trên. Hắn hụp hẳn mình xuống dòng nước, nín thở, để yên lặng cho nước suối chảy mơn man trên da thịt vài phút. Xuôi về phía dưới chỗ hắn tắm, dòng suối lượn một khúc quanh rồi tạo ra một cái vụng nước nhỏ, khá sâu và trong xanh như cái ao làng ở quê xưa. Trên bờ mọc rất nhiều những cây trúc đào là là mặt nước, những cây trúc đào đã bắt đầu nở những bông hoa đầu tiên hồng hồng trong sắc chiều đang buông. Đây chính là bến nước các cô giáo ở trường học hay ra dùng. Hắn cứ khoan khoái nằm dưới lòng suối, nghe nước chảy róc rách trên thân thể mình, đầu gối lên một tảng đá tròn nhẵn nhụi, mắt lim dim tận hưởng cái thú tắm tiên dưới suối nước chảy mà bọn lính tráng như hắn vẫn tán nhau là sướng hơn cả tắm nước máy dưới Hà Nội! Đầu óc hoàn toàn thư thái, chẳng bận tâm đến điều gì. Đời lính tráng có quá nhiều những giây phút gian lao cùng cực, nhiều lúc hắn đã phải trải qua những khắc nghiệt của cuộc đời bộ đội mà cảm tưởng không sức lực nào có thể vượt qua. Hắn phải nghiến răng lại, đem hết cả ý chí, sức mạnh tinh thần để vượt qua. Nhiều khi nghĩ lại, hắn cũng không hiểu là lấy đâu ra sức mạnh để vượt qua những gian khó đó. Nhưng cuộc đời lính tráng đi đây đi đó nhiều cũng cho hắn những giây phút, những cảm xúc đẹp đẽ sẽ còn in đậm mãi trên đường đời sau này. Tắm suối, chắc chắn đó là một niềm vui trong trẻo đẹp đẽ của một người lính trẻ như hắn…
Bỗng có tiếng khoát nước làm hắn giật mình dứt ra khỏi dòng suy tưởng và nhìn xuống phía dưới vụng nước: Trong làn nước trong xanh, khuất dưới những khóm trúc đào, cô giáo Mai cũng đang khoả thân tắm suối! Mai hoàn toàn không biết có người tắm ở phía trên, vả lại lúc đó đã gần mờ tối rồi nên có rất ít người qua lại. Mai vắt quần áo trên những khóm trúc đào, trầm mình dưới dòng suối mát lạnh và vô tư đùa giỡn với nước, cô với tay hái những bông hoa trúc đào rồi thả nổi lững lờ xung quanh. Mỗi lần Mai nhỏm lên khỏi mặt nước hái hoa, là bộ ngực thanh tân ướt rượt của Mai lại tràn lên khỏi mặt nước, đẹp như hình ảnh thần Vệ Nữ sinh ra từ biển cả trong thần thoại Hy Lạp, hai bầu vú của Mai no tròn căng tràn sức sống, trắng loá trong chiều hôm, đính trên đỉnh hai quả đồi thần bí ấy là hai cái núm nhỏ hồng hồng xinh xinh như hai bông trúc đào vừa hé nở … Nhìn ngắm cảnh ấy, cả người hắn bừng bừng như lên cơn sốt mặc dù vẫn đang trầm mình trong nước lạnh. Tim hắn đập liên hồi như có một trận địa pháo một trăm ba mươi ly vừa đồng loạt khai hoả, mắt như mờ đi, phần thân dưới cường tráng của hắn căng nhức không chịu nổi. Hắn xoay người xuôi theo dòng suối, tràn vào vụng nước nơi Mai tắm và hổn hển cất tiếng gọi: “Mai! Mai … Anh… đây…”! Mai giật mình thảng thốt quay lại, thật may, Mai nhận ra hắn, nhưng Mai như đờ đẫn vì quá kinh ngạc trước sự xuất hiện đột ngột của hắn, ánh mắt Mai nhìn hắn lúc đó thật khác lạ: kinh sợ, ngạc nhiên, hoảng hốt vừa pha cả một chút gì đó bản năng mơ hồ bí hiểm. Không để cho Mai kịp có phản ứng gì, hắn đã tràn đến, ôm ghì lấy Mai và lập cập đặt lên môi, lên má, lên cả khuôn mặt đang ướt rượt của Mai những nụ hôn nóng bỏng. Hắn xiết chặt thân thể Mai, cảm nhận tấm thân thiếu nữ mềm mại và mát lạnh, hai đầu vú săn chắc của Mai chọc vào ngực hắn tạo ra một cảm giác khó tả, dương vật của hắn nóng rực và cứng ngắc trong làn nước suối, ép chặt giữa bụng hắn và bụng Mai. Hắn xiết chặt Mai một cái bạo liệt, từ trong sâu thẳm con người của hắn, một dòng tinh khí trắng đục như là dồn nén của mấy chục năm trai trẻ bùng ra, phun thành tia, tràn trong dòng suối, hoà vào nước lan lên bụng lên ngực Mai. Trong giây lát đó, hắn cảm tưởng như đầu mình nổ tung với ngàn ánh pháo hoa sặc sỡ, hắn như thấy mình trên thiên đường. Toàn thân mất hết ý thức, một cảm giác giải toả lan ra… Những bông hoa trúc đào dập dềnh trên mặt nước, khuôn mặt Mai trắng hồng và kinh ngạc đang hé nở đôi môi cùng màu hoa trúc đào chưa kịp thốt lên lời nào trước những hành động rồ dại của hắn … “Anh … sao… sao thế!”… khi Mai định thần được và thốt lên mấy câu như thế, hắn bỗng bừng tỉnh lại, với phản xạ tuyệt vời (hay khốn nạn?) của một thằng lính dày dạn, hắn vùng khỏi suối, chạy lên bờ, mặc quần áo và cầm ba lô chạy về đơn vị. Không giải thích, không trình bày và cũng không cả một lần dám ngoái nhìn Mai đang thụp mình trong suối. Về đến doanh trại, vật mình ra sạp nứa, hắn thấy toàn thân mình trống rỗng, cả người hắn như không còn một chút sức lực nào và cứ thế hắn chìm đi trong mộng mị…
*
* *
Đánh giá
Mục lục bài viết
Lần ấy, hắn được đi phép và trở về đơn vị từ một chuyến tàu chợ ngược Lạng Sơn, đông và hôi hám kinh khủng. Hắn khoác ba lô nhảy lên nóc toa tàu nằm ngắm trời đất. Con tàu khởi hành từ ga thị xã lúc năm giờ chiều, vừa chạy vừa bò vừa kéo còi và thỉnh thoảng lại hú lên hừng hực như ông lão tuổi xế chiều vẫn thèm muốn gái trẻ mà lực bất tòng tâm.
Người gửi / điện thoại
Bệnh Gút là một loại viêm khớp rất điển hình với các triệu chứng sưng, nóng, đỏ đau- đau dữ dội. Đầu tiên thường bắt đầu là khớp ngón chân cái, rồi đến các khớp mắt cá chân, bàn chân, đầu gối, khuỷu tay, khớp nhỏ bàn tay…
Một hôm, tôi tới nhà ông nhà văn nổi tiếng dưới mạn Ngã Tư Sở chơi. Gặp ở đấy hai ẻm ở bển (Mỹ ấy mà- gọi thế cho thời thượng!) về. Một là nghiên cứu sinh văn học Việt. Một là doanh nhân, nghe tiếng tăm ông nhà văn lừng lẫy bèn theo bạn đến chơi. Nói chuyện một hồi, biết tôi là dược sỹ ẻm kia bèn gạ: “Em với anh chắp mối làm ăn đi!”
Giáo sư Kê - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Vô vi - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Đập lúa đêm trăng - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Mặt Ma - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Bến sông xuân 1 - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Mỹ nhân làng Ngọc 3 (Hết) - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Trung đoàn 51 (E51) thành lập ngày 10/4/1968 tại Thái Thụy, Thái Bình giữa lúc cuộc chiến với Mỹ đang ác liệt. Trung đoàn có nhiệm vụ huấn luyện chiến sĩ mới bổ sung cho chiến trường...
Và ngày hôm nay 8/7, tác giả lại dành tình cảm và cảm xúc của mình cho những chữ ký và con dấu nhân dịp ra mắt bộ BOXSET 3 CUỐN SÁCH "Trần Thủ Độ - Trần Quốc Tuấn - Trần Nguyên Hãn". Sau chuỗi ngày nắng nóng gay gắt, Hà Nội hôm nay bỗng mát mẻ lạ thường, cảm tưởng như ông trời cũng thương mến, ủng hộ cho buổi ký tặng
Bạn nào muốn xem Dược sĩ chém về Bảo hiểm Y tế và các vấn đề liên quan trên sóng VOVTV, xin mời...