gif_20210514_210516_1
videotogif_2021.05.14_21.31.52
videotogif_2021.05.14_21.18.27
gif_20210514_210001
TRÂN QUÝ CHÀO ĐÓN QUÝ VỊ ĐỘC GIẢ ĐẾN VỚI WEBSITE CỦA NHÀ VĂN TRẦN THANH CẢNH - KÍNH CHÚC QUÝ ĐỘC GIẢ CÓ NHỮNG GIÂY PHÚT THƯ GIÃN VỚI "NGƯỜI KỂ CHUYỆN KINH BẮC"
fb_img_163796146879720210411_13045820210430_22423320210430_22423320210430_22414520210430_22415520210422_11252420210422_11253620210411_13015820210411_1302135520210411_13052820210411_13041120210411_13044720210430_22421220211031_220453box-01120211113_014855nhavantranthanhcanh20211031_22051320211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01361920211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00545220211115_00543920211115_00561020211118_16003120211118_16004320211118_16001820211127_155916fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_04202820230108_10282320230108_10314120230108_10275020230108_10273420230108_10270120230420_21381520230420_21373220230420_213717fb_img_1688790633652
fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620210411_13054420210411_13024120210411_13025120211031_22051320211031_220453box-011nhavantranthanhcnh5520210411_13021320211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01361920211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00554220211115_00552120211115_00545220211118_16001820211118_16003120211118_16004320211115_00563820210411_13054420210411_13024120210411_13025120211127_04202820230108_10282320230108_10314120230108_10275020230108_10270120230108_10273420230420_21374920230420_21373220230420_213815
20211031_22051320210430_22553720210411_13031320210411_13023320210411_13052020210411_13055620210411_13040120210430_22555120211031_22045320210411_13021320210411_130213box-01120211113_01361920211113_15312320211113_15314020211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00553020211115_00554220211115_00543920211115_00545220211118_16004320211118_16003120211118_160018fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620230108_10282320230108_10314120230108_10275020230108_10270120230108_10273420230420_21381520230420_213717fb_img_1688790638910fb_img_1688790636209fb_img_1688790633652

Đêm ma trơi

Đêm ma trơi                                                                           

       Chiều hôm ấy, tôi đi làm hợp tác xã thay cho mẹ một buổi, tát nước gầu giai cho đám mạ cửa làng. Tôi đang học lớp mười cuối cấp ba hồi ấy, gần mười bảy tuổi. Người tát cùng tôi là chị Dịu trong ngõ, hơn tôi một tuổi, mười tám. Chị học xong cấp hai không thi được vào cấp ba thì ở nhà đi làm xã viên hợp tác. Tôi chỉ thỉnh thoảng được nghỉ học mới đi làm thay mẹ một buổi mà thôi. Kẻng hợp tác, hai chị em xách gầu, cuốc ra cánh đồng đầu làng, vét một chổ tát ở cái chuôm nhỏ bên cạnh. Kéo gầu tát nước vào ruộng. Ai đã từng đi tát nước gầu giai mới biết, phải qua vài nhịp thì hai người cùng tát mới phối hợp nhịp nhàng với nhau được. Đứng dé chân chèo đối diện nhau, hai tay cầm hai dây gầu, tung ra xa, vục múc nước, kéo lên, đổ xuống ruộng. Rồi lại vung dây gầu ra xa, cứ thế, ục... òa, ục... òa... Vừa thong thả tát vừa chuyện phiếm. Tát nước gầu giai là việc nhẹ nhàng nhất của nhà nông. Mà vui nữa, khi cặp đôi tát nước là một nam một nữ. Tôi mới tát nước với chị Dịu lần đầu nhưng ăn ý ngay. Chị bảo: “Chấn tát dẻo ghê. Nhẹ. Chứ đi tát với nhiều người khác. Nặng. Khó chịu lắm.” Tôi bảo: “Em thợ tát vét từ bé mà.” Bọn trẻ làng tôi hay rủ nhau lập đội tát vét bắt cá ngoài đồng. Ruộng nông thì gầu sòng đưa một hồi là cạn. Ao sâu thì tát gầu sòng đến mức nước sòng không với được nữa thì chuyển sang múc gầu giai. Sâu thì nối dây gầu. Tát cạn hết. Chị Dịu rủ: “Hôm nay ấm trời. Tôm chắc ra nhiều, tối đi cất vó ngoài đầm Mai nhé?” Tôi hưởng ứng: “Được đấy. Về làm bát cơm nguội rồi đi.” Hồi ấy nông dân hợp tác làm theo kẻng. Buổi chiều 1h30 kẻng đi làm. 3h30 giải lao. Làm tiếp đến 5h là kẻng nghỉ, tất cả buông tay về nhà. Cấy dở, gặt dở, đang dở dang nửa đường bừa cũng mặc. Mai ra làm tiếp. Giờ nghĩ lại thấy đến là buồn cười.

       Hồi xưa ở quê tôi rất nhiều đầm, ao, chuôm. Nhà nào cũng có ao. Những cái ao sâu giữa cánh đồng thì gọi là chuôm. Còn xung quanh làng có một cái đầm rất to. Cái đầm này nối liền với các đầm của các làng xung quanh bằng những con mương chìm sâu hoắm. Bà ngoại tôi hay dặn bọn choai trong nhà là chớ có tắm ở mương chìm, vì rất sâu và bờ trơn tuột như sườn bò, trẻ con nhao xuống rồi không leo lên được thì chỉ có chết đuối.

Vì đầm to nước sâu mà lại thông nhau bằng những con mương như thế nên các làng rất ít khi tát đầm. Tôm cá nhiều. Những con cá trê cá chuối đen bóng. Cá chép cá giếc vàng ươm. Nhũng con rô cụ vây gai giương lên nhọn hoắt bơi nghênh ngang cả đàn. Thỉnh thoảng có con trắm đen to như cây chuối hột nhao lên mặt nước quẫy ùm ùm. Nhưng hồi đó bọn tôi khoái nhất là tôm! Đầm, mương, chuôm đều có nhiều tôm. Nhũng con tôm càng to bằng ngón tay cái người lớn râu ria lòa xòa vung vẩy đôi càng thô ráp đen sì. Thế nhưng ăn loại này không ngon bằng tôm trứng. Những con tôm cái ôm một bụng trứng to tướng. Vặt đầu râu, rang với chút mắm, đường, mì chính ăn cùng cơm nóng thì thôi rồi là ngon. Nghĩ đến đã chảy cả nước dãi...

      Tôi và chị Dịu, hai chị em mỗi người vác một bộ mười lăm cái vó tôm ra bờ đầm Mai đặt. Đầm Mai ở giữa cánh đồng khá xa làng tôi và làng Mai. Nhưng hình như ngày xưa nó thuộc của làng bên đó nên mới có tên vậy. Đặt xong vó thì trời vừa chạng vạng. Tôm đi chạng vạng cá đi rạng đông. Hôm ấy cuối tháng hai âm lịch nhưng trời khá ấm. Chị Dịu mặc mỗi một cái quần phíp đen và cái áo đông xuân trắng. Hình như lúc đi làm đồng về chị ấy đã kịp tắm thay quần áo. Lưng thắt một sợi dây tự bện bằng đay, lồng bên sườn cái giỏ đựng tôm và ống bơ thính. Thính rang bằng cám gạo thơm nức, trộn thêm tí đất dẻo và hòa nước. Tôi đồ rằng bọn tôm dưới đầm tối nay sau cả đợt rét đài vừa xong, chui ra khỏi chỗ nấp thì sẽ chết mê với món này. Tôi chiếm một dải bờ chuôm. Chị Dịu chiếm dải liền sau. Chị bảo: “Tí nữa tối mà đi cất thì hai chị em mình đi từ hai đầu lại rồi gặp nhau ở chỗ này ngồi nghỉ cùng cho đỡ sợ nhé.” Tôi cười: “Có gì mà sợ?” “Chị sợ ma!” “Ồ, em mong gặp ma để xem có thực như bà em bảo không đây.” “Bà bảo sao?” “Bà em bảo, ma thì chân tay lạnh toát, còn người mềm nhũn như bún...” “Thôi, khiếp!” Vừa nói, chị Dịu vừa xoay người sang đưa bàn tay bịt mồm tôi lại...

Bên kia bờ đầm hôm ấy không thấy đứa nào bên làng Mai ra đặt vó. Thành ra giữa cánh đồng xa chỉ có tôi và chị Dịu. Bọn tôi thả thính đặt vó xong ngồi trên bờ chuyện phiếm một chút đợi cho lũ tôm mò vào ăn thính rồi sẽ cất. Chúng tôi nói chuyện linh tinh, cơ mà hạ giọng rì rầm. Gần như thầm thì. Làm như là lũ tôm dưới nước kia có thể nghe được mà bỏ đi chăng. Rồi chúng tôi tới cầm chiếc cần bằng nhánh tre hóp, nhẹ nhàng nhất có thể, từ từ cất chiếc vó lên khỏi mặt nước. Cho tay vào lòng vó làm bằng vải màn cũ, tóm lũ tôm tham ăn lúc đó mới cuống cuồng nhộn nhạo nhảy nhót cho vào giỏ. Nhón một cục thính ướt ném vào giữa vó. Đặt xuống nước từ từ cho chạm đáy đều khỏi đổ. Rồi đi sang cất chiếc khác. Tôi và chị Dịu cất hết lượt trở về quãng giữa. Ngồi nghỉ vài phút để cho lũ tôm xung quanh có đủ thời gian ngửi thấy hơi thính mà rủ nhau vào lòng vó tiệc tùng. Đã qua chạng vạng, nhưng hôm ấy trở trời, nhiều tôm. Chị Dịu bảo: “Cất đến bao giờ tôm không ăn nữa thì về nhé.” Cuối tháng tối om. Hai chị em cứ mò mẫm đi trên bờ đầm trong đêm. Không có đèn. Hồi ấy thì chỉ có đèn xách tự chế bằng vỏ chai hoặc sang hơn thì đèn bão. Thế nhưng vội đi nên cả hai chị em chả ai mang theo. Chúng tôi cứ đi miên man trên bờ đầm như thế. Mê đi vì giỏ tôm to chả mấy mà đầy. Chúng tôi lấy một cái vó lên, đổ giỏ tôm đầy vào, buộc chặt rồi lại đeo giỏ đi cất tiếp...

       Chị Dịu là con bác Hà cuối ngõ, nhà tôi ở đầu ngõ. Bố tôi cùng đi, cùng đơn vị bộ đội với bác Hà nên hai nhà thân nhau. Chị Dịu xinh, duyên dáng, nhẹ nhàng. Tôi thỉnh thoảng vẫn ngắm chị và nghĩ, bác Hà kể cũng khéo đặt tên cho cô con gái đầu. Tôi thấy chưa thấy chị to tiếng hay cáu gắt ai bao giờ. Mẹ tôi vẫn khen chị ấy có nước da đẹp. Dù đi làm ngoài đồng suốt nhưng vẫn trắng hồng không hề bắt nắng, đến lạ. Tôi thích cái răng khểnh của chị, mỗi khi cười thật duyên. Thỉnh thoảng đi làm cùng hay vào nhà chị chơi tôi vẫn ngắm và khen chị đẹp. Chị thì coi tôi như em. Có lần chị ấy còn hỏi tôi xem lông mày chị tỉa thế nhìn có xinh không. Tôi nhìn sát vào đôi mắt đen láy long lanh, đôi lông mày cong cong phía trên được tỉa khéo như một nét vẽ. Tôi bảo: “Xinh. Cơ mà em thích nhìn mắt chị hơn. Đen láy như mắt con cún nhà em.” Chị Dịu dí nhẹ ngón tay cái vào trán tôi, quay sang với cái khăn trùm đầu rồi đi làm đồng. Tôi về nhà mình mà cũng chẳng nghĩ gì thêm. Mẹ tôi không đẻ con gái nên tôi vẫn coi chị ấy là chị gái. Tuy có lúc thoáng buồn khi nghĩ chị Dịu sẽ yêu và sớm lấy một anh chồng hơn độ vài ba tuổi. Thậm chí cả chục tuổi. Như mấy anh mới đi bộ đội về đang lăm le đánh tiếng với bác Hà. Bởi trong đầu óc tôi vẫn khi đó vẫn hằn lên suy nghĩ, vợ chồng là phải như bố mẹ tôi hay là nhà bác Hà cũng vậy. Hơn nhau đến mười mấy tuổi. Chả là hai ông đều đi kháng chiến, xong trận Điện Biên mới về làng cưới vợ. Nên tôi thấy chị Dịu xinh đẹp, cơ mà chỉ thế thôi, chả nghĩ gì hơn. Thật ra thì hồi ấy tôi đã dậy thì. Thế nhưng tôi hoàn toàn mù mờ về bản thân. Tôi chưa thấy có một khát khao giới tính nào, mặc dù thể lực khá tốt do chăm đá bóng bên bãi với bọn trai làng và bơi lội dưới sông. Nghe bọn cùng trang lứa kháo nhau chuyện trai gái này nọ tôi cũng chả thấy gì. Bọn chúng nó lấy làm lạ. Có thằng nhân cơ hội cùng bơi sông với nhau đã lặn xuống, giả vờ sờ tôi. Tôi phát cáu dìm cho một trận... 

        Lúc chiều nay cùng vác vó ra cái đầm giữa cánh đồng, tôi thấy chị Dịu mặc cái áo đông xuân trắng nhưng hình như bên trong không mặc gì nữa, ngực cứ núng nính. Mà vú chị Dịu rất to và đẹp. Tôi đã nhìn thấy rồi. Khối lần tôi vào nhà bác Hà chơi, gặp chị ấy cởi trần ngồi tắm bên chum nước mưa cạnh cây cau, chị ấy còn quay ra cười với tôi. Tôi thấy chuyện đó cũng chả có gì. Tôi đã từng kể, đàn bà con gái làng tôi hồi ấy tắm trần buổi chiều trên đầm sen cạnh làng là thường mà, có gì lạ đâu...

       Đêm cuối tháng hai. 

Trời tối. Những hạt mưa xuân thốt nhiên buông xuống mù mịt tự lúc nào. Hình như những hạt mưa xuân bay lơ lửng kia làm cho màn đêm đang tối đen mò mẫm bỗng như sáng ra. Cả đất trời ngập trong một thứ ánh sáng lạ lùng. Huyễn hoặc mờ ảo. Trắng sữa đục mờ. Cứ như bầu trời là một cái vú khổng lồ đang tuôn những giọt sữa li ti trải khắp không gian. Những giọt sữa trời khiến cho muôn loài dưới mặt đất sinh sôi nảy nở. Mà chắc cũng vì thế nên lũ tôm như động tình, chúng tung tăng ra khỏi chỗ núp, dắt nhau đi chơi xuân, tiệc tùng. Mùi thính gạo thơm nức, món khoái khẩu nhất hạng của họ nhà tôm, khiến cả bọn không cưỡng nổi, cứ lần lượt rủ nhau vào vó chúng tôi. Tôm nhiều đến nỗi, có những cái vó khi cất lên khỏi mặt nước tôi thấy trĩu nặng, tưởng như có một đống bùn dưới đáy. Thế nhưng khi sờ vào mới biết là cả một lũ tôm to. Tôi và chị Dịu chả còn biết gì đến mưa, đến đêm. Mê mải cất vó, nhặt tôm. Cơ hồ như tôm của đầm Mai, các đầm xung quanh đã theo những con mương chìm sâu hoắm bơi về, chui hết vào vó của chúng tôi...

Nhưng mà trời đã về khuya lắm rồi. Xa xa trong làng yên ắng mờ ảo dưới làn mưa bụi có con gà trống ngủ mơ nào đó đã cất tiếng gáy xao xác. Hai chị em rủ nhau về, hẹn tối mai lại ra cất tiếp. Chúng tôi thu vó gập gọn, buộc chặt. Đang định vác lên vai thì bỗng phía bên kia bờ đầm, một luồng ánh sáng xanh lè, đỏ rực, trắng toát phụt lên cao ngất. Một luồng lửa màu sắc lạ lùng chập chờn nhảy nhót. Luồng sáng đó chiếu xuống mặt nước đầm thành ra nhóng nhánh đủ màu. Cả một vùng bờ nước tĩnh lặng chợt rực lên một màu ma quái. Chị Dịu cuống quýt quay sang ôm chặt lấy tôi, thở không ra hơi: “Chấn ơi, ma trơi!”

       Tôi năm ấy đã học lớp cuối cấp ba. Tôi biết ma trơi là gì.

Nó chỉ là hiện tượng thiên nhiên bình thường, khi xác chết bị phân hủy thành một hỗn hợp khí bốc lên gặp tàn lửa và cháy, thế thôi. Nhìn ngọn lửa ma trơi đang chập chờn nhảy nhót tôi mới chợt nhớ ra, bên đám ruộng cạnh bờ đầm bên kia là nghĩa địa làng Mai. Mấy hôm trước bên đó vừa có đám ma. Tôi định giải thích cho chị Dịu yên tâm nhưng chị cứ bấu chặt, nhắm mắt gục đầu vào vai tôi, hơi thở hổn hển hoảng loạn như người sắp chết đến nơi. Tôi đành đứng chịu trận ngắm ánh lửa ma trơi nhảy nhót trên bờ, trong đầm nước và vòng tay ôm lấy vai cho chị đỡ sợ. Tôi vốn là một thằng con trai gan dạ. Có chút liều lĩnh. Hồi năm học lớp 4, bọn tôi đi sinh hoạt tổ thiếu nhi tối ở làng bên về. Đường đi phải qua cánh đồng nên mẹ tôi bảo mang theo một cái gậy tre, vừa đi vừa gõ cộc cộc xuống đường. Bọn rắn rết nghe thấy từ xa mà lỉnh đi. Không dẫm vào nó sẽ không cắn người. Bọn tôi về đến đầu làng thì gặp ngay một hình nhân trắng toát đứng lù lù giữa đường, ú ớ khua khoắng rồi ngồi thụp xuống. Cả bọn rú lên, “ma, ma...” bỏ chạy tán loạn. Tôi đi sau, lấy hết sức bình sinh, táng vào đầu cái bóng trắng kia một gậy, “cốp”, giòn tan. Tôi chạy theo bọn bạn gào to, không phải chạy nữa, người đấy, không phải ma đâu! Tao vừa táng một gậy thấy đầu rắn lắm! Là vì bà tôi đã bảo, ma nó hay mặc quần áo trắng. Và người ngợm mềm như bún, cả đầu cũng mềm...

       Nên tôi cũng chả sợ gì ma trơi.

Nhưng chị Dịu thì sợ thực sự. Chị bấu chặt vào người tôi run lẩy bẩy, cơ hồ muốn xỉu ra. Tôi phải ôm ghì chặt. Áp chặt mình vào thân thể chị. Đầu chị Dịu thì gục vào vai tôi. Hai tay ôm chặt lưng tôi. Tôi ôm vai chị đứng lặng nhìn ra đầm nước. Những ánh lửa ma trơi vẫn đang nhảy nhót điệu múa quái dị của mình. Thân thể chị Dịu vẫn run lên từng đợt trong lòng tôi. Tôi chẳng biết làm gì hơn. Đứng im như vậy. Chị Dịu rướn sát vào người tôi thì thào, “Chấn ơi, đứng im cho ma trơi nó biến đi rồi hãy về. Chạy về bây giờ là nó theo vào nhà đấy.” Bà tôi xưa cũng bảo, đi đêm mà có gặp ma trơi thì đừng có chạy. Cứ nhẹ nhàng mà đi. Chạy là nó đuổi theo. Sau này thày Kiền dạy Hóa bọn tôi có nói, ma trơi là khí cháy nhẹ nên khi gặp, ta chạy, nó đuổi theo chẳng qua là khi vận động mạnh sẽ tạo ra một luồng gió hút nó theo, thế thôi. Thế nhưng lúc ấy tôi không tài nào mở miệng ra giải thích cho chị Dịu được. Cả người tôi cứng ngắc. Đến miệng cũng cứng lại. Lúc chị Dịu sợ hãi ôm chầm lấy tôi. Tôi định trêu chị ấy thêm. Thế nhưng thấy chị bấn loạn quá tôi không đành. Tôi định lặng im để đợi cho chị trấn tĩnh lại dần. Nhưng rồi khi thân thể run rẩy nóng rực của chị áp sát vào thân thể tôi, như có một làn sóng điện truyền sang. Tự nhiên tôi thấy người mình râm ran khác lạ. Tôi bỗng cảm nhận được hết những gò đồi bờ bãi suối khe ấm nóng dịu dàng mềm mượt nơi chị. Từ trong thân thể trai mười bảy tuổi của tôi như có một ngọn núi lửa thốt nhiên khai mở. Tôi vô thức hít ngửi mái tóc chị Dịu đang dụi ngay dưới mũi. Một mùi hương lạ lùng. Không phải là mùi bồ kết hay hương nhu chanh sả mẹ tôi hay gội. Rất lạ. Không tả được. Nhưng thơm ngây ngất. Thơm mê đi. Mãi sau này tôi mới hiểu đấy là mùi hương của mái tóc trinh nữ. Những người con gái đẹp là báu vật của đất trời tạo nên. Thân thể họ được kết tinh không chỉ từ máu thịt cha mẹ, của cơm gạo nhân gian. Mà còn được kết tinh từ hương hoa cỏ cây đồng nội, của sương sớm đầu cành, của ánh nắng ban mai. Họ là bông hoa đẹp nhất của mùa xuân. Đến độ xuân thì, bông hoa hé nở, hương hoa tỏa ra ngào ngạt mê đắm nhân gian… Lúc đó mùi hương từ mái tóc, từ cả người chị Dịu tỏa ra tràn ngập khiến tôi không còn nghĩ được gì nữa. Tôi cảm thấy người mình lớn bổng lên. Tôi thấy chị Dịu bỗng bé nhỏ và yếu đuối làm sao. Trong lòng tôi trào lên một cảm giác muốn che chở, muốn ôm ấp, muốn âu yếm, và muốn những gì nữa mà khi đó đầu óc tôi hoàn toàn mụ mẫm không hiểu nổi. Tôi chỉ biết là tôi muốn. Tôi riết chặt chị. Người bừng bừng như lửa. Tôi nhắm nghiền mắt lại, áp sát thân thể đang nóng nhức của mình vào chị. Qua mấy lần vải mỏng, những bờ bãi suối khe cây rừng mướt mát của chúng tôi như hút chặt vào nhau. Dính chặt lấy nhau. Day diết. Rồi một phút giây, tôi bỗng thấy cơ thể mình rùng rùng chuyển động. Tôi nhắm nghiền mắt lại xiết một cái bạo liệt, trong đầu tôi bỗng có một quầng sáng rực rỡ hơn cả ánh lửa ma trơi kia nổ tung...

        Hai chúng tôi cứ dính chặt lấy nhau bên bờ đầm nước. Hình như vòng tay đã bị khóa, không rời khỏi thân thể nhau được nữa. Ánh lửa ma trơi vẫn chập chờn le lói. Mưa bụi vẫn bay trắng trời. Mưa vương ướt đẫm mái tóc chị Dịu. Tôi áp mặt xuống mái tóc đẫm nước ấy. Tóc tôi mặt tôi cũng đẫm nước. Chị Dịu ngẩng mặt lên nhìn tôi. Trong đêm xuân mưa bay quấn quýt, ánh mắt long lanh lạ. Dường như không còn sợ hãi nữa. Khuôn mặt hồng rực trong đêm. Tôi đưa hai tay nâng khuôn mặt chị và cúi xuống, áp khuôn mặt đang đẫm nước mưa vào đôi má nóng bừng... Nước mưa lạnh làm chị Dịu như chợt tỉnh. Chị hổn hển nói nhanh: “Để vó đây mai ra lấy sớm. Chị em mình về đi. Chị sợ...”

      Bỏ cả vó. Bỏ cả giỏ tôm. Hai chúng tôi díu vào nhau đi về làng.

Lúc ấy tôi chỉ mong con đường về làng xa mãi. Xa mãi ra. Bất tận cũng được. Tôi đi mà chân bồng bềnh như không chạm đất. Hai chúng tôi như trôi trong màn mưa xuân dịu dàng rắc xuống xóm làng vẫn đang mê ngủ. Thân thể ấm nóng mềm mại của chị Dịu vẫn lả vào tôi. Tôi không nhớ nổi là đã về đến ngõ nhà mình thế nào. Tôi đã cõng, đã bế, đã dìu, đã cắp, đã ôm chị Dịu về. Tôi hoàn toàn không nhớ. Đưa chị vào cổng, tôi chạy về nhà, tuột bộ quần áo ướt, tròng cái quần đùi khô vào là lăn vào giường chìm ngay vào một giấc ngủ sâu chưa từng thấy.

       Sáng hôm sau thức dậy thì thấy bố tôi và bác Hà đang ngồi uống trà ngoài bàn.

Bác Hà bảo, “Hai đứa chúng mày đêm qua đi cất vó gặp ma nên hết cả ống thính to tướng, chả được con tôm nào. Chúng tao ra mang vó về cho, thấy giỏ vẫn khô roong, đến cái râu tôm cũng chả có!”

Tôi ngẩn người. Rõ ràng là tôi còn nhìn thấy cả họ hàng hang hốc nhà tôm chúng nó xôn xao rủ nhau bơi vào vó của chúng tôi như trẩy hội xuân cơ mà. Bàn tay tôi vẫn còn nguyên cảm giác nhoi nhói khi những đầu con tôm nhọn hoắt đâm vào và những cái càng của chúng khi cắp vào da kia mà. Tôi nhớ...

      Tôi đi vào nhà bác Hà.

Chị Dịu đang ngồi ngẩn ngơ bên thềm nhà. Thấy tôi đi vào cổng, chị chả nói gì, đứng dậy bước vội vào buồng khép chặt cửa. Tôi đứng trơ vơ ngọng nghịu ngoài sân một lúc lâu rồi bỏ về. Tôi đạp xe xuống trường cấp ba học. Tôi chỉ còn vài tháng nữa là thi. Tôi phải quên ngay những con tôm, con cua, con cá ngoài đồng. Tôi cố quên cả cái đêm cất vó trong ánh lửa ma trơi để chuyên chỉ học hành. Tôi xin bố mẹ cho trọ học ngay cạnh trường để khỏi mất công đi lại. Tôi đóng cửa trong nhà ngồi cả ngày cả đêm với bài vở. Thi xong tôi về làng. Thì chị Dịu đã đi bộ đội từ lúc nào. Năm ấy là mùa hè 1978.

        Rồi nổ ra vụ tháng 2 năm 1979.

Chị Dịu không bao giờ trở về nữa. Nghe nói chị hy sinh ở cầu Khánh Khê, ngay trận đầu. Sau này tôi cũng có mấy năm làm lính trên vùng biên phía bắc. Tôi tìm đến cầu Khánh Khê. Ngồi bên bờ sông Kỳ Cùng nhìn dòng nước xanh ngăn ngắt miên man chảy, tôi chợt nhớ da diết cái đêm cuối cùng đi cất vó tôm cùng với chị. Khi tôi hiểu được là trong cái đêm xuân lạ lùng ấy, chúng tôi đã trao cho nhau những gì thanh khiết nhất của tuổi xanh thì đã là âm dương cách biệt. Tôi cầm bó hoa dại vừa hái trên đồi, lội ra giữa dòng thả xuống. Nước mắt tôi tràn ra rơi thánh thót. Tôi cúi xuống hai tay vốc nước phả vào mặt. Tôi úp hẳn mặt vào nước sông. Tôi mở mắt trừng trừng nhìn sâu vào dòng nước. Bỗng nhiên, tôi thấy muôn ngàn ánh lửa xanh đỏ trắng xóa rực rỡ dưới lòng sông. Y như ánh lửa đêm ma trơi năm nào...

                                                                                               

                              

Đánh giá

Đêm ma trơi

Mục lục bài viết

Chiều hôm ấy, tôi đi làm hợp tác xã thay cho mẹ một buổi, tát nước gầu giai cho đám mạ cửa làng. Tôi đang học lớp mười cuối cấp ba hồi ấy, gần mười bảy tuổi. Người tát cùng tôi là chị Dịu trong ngõ, hơn tôi một tuổi, mười tám. Chị học xong cấp hai không thi được vào cấp ba thì ở nhà đi làm xã viên hợp tác.

531
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
In bài viết
23-02-2021
GIỚI THIỆU SÁCH

GIỚI THIỆU SÁCH

GIỚI THIỆU SÁCH

GIỚI THIỆU SÁCH

GIỚI THIỆU SÁCH

NGƯỜI KỂ CHUYỆN KINH BẮC

  • Chuyện giun sán!

    Hồi tôi đang ở bộ đội, năm 1984.
    Cả đơn vị nuôi tăng gia được một con lợn ngót tạ. Thủ trưởng nhân dịp gì đấy hạ lệnh mổ thịt cho lính tráng làm bữa ấm chân răng. Vui lắm...
    Nhưng ôi thôi, mổ ra, lợn gạo! Những cái nang sán trắng như hạt gạo, đụng lưỡi dao vào nảy tanh tách... Thế là bác sĩ chủ nhiệm quân y ra lệnh đào hố, rắc vôi bột, chôn sâu lèn đất kỹ! Lính tráng tiếc ngom ngóp mà cũng đành đứng nuốt nước bọt khan. Cả vài tháng chưa được miếng tươi nào vào miệng nhưng vẫn tuân lệnh trên chôn kỹ, chứ bố ai dám ăn cái thứ rồi nó thành con sán dây dài cả mét kia vào mồm?
    Lượt xem: 104
  • Có nên dùng cao hổ cốt không?

    Dịp gần đây, có khá nhiều người bạn cả trên mạng lẫn ngoài đời hỏi tôi câu trên. Có lẽ bởi nhiều người biết tôi là dược sỹ, lại có thời gian khá dài làm việc ở miền núi, cũng từng hành nghề nấu cao khá nhiều năm. Nhưng trả lời câu hỏi này qua một vài tin nhắn, không hết lẽ. Còn ngồi nói chuyện cả buổi thì cùng không có thời gian. Nên tôi dành thời gian viết một bài, về cao hổ cốt nói riêng và cao xương các loại động vật nói chung, hy vọng cung cấp thông tin cho mọi người.

    Lượt xem: 112
  • Dùng vitamin C phòng và chữa bệnh cảm cúm.

    Vitamin C là một trong những loại vitamin thiết yếu của cơ thể. Nó có tác dụng chống lão hóa, làm bền thành mạch máu, có chức năng miễn dịch. Đặc biệt, nó tham gia rất nhiều phản ứng duy trì hoạt động sống trong cơ thể con người. Nên nếu thiếu nó, lập tức con người ta sẽ bị mắc một căn bệnh mà tên khoa học gọi là bệnh Scorbut- Scurvy, với các triệu chứng điển hình: chảy máu chân răng, xuất huyết dưới da, dễ nhiễm trùng, trầm cảm...

    Lượt xem: 103
  • Cây thuốc quý của dãy Hoàng Liên Sơn

    Đó chính là cây hoàng liên hay còn gọi là hoàng liên chân gà, vì bộ phận dùng phổ biến của nó là thân rễ xù xì trông giống như chân một con gà! Hoàng liên có tên khoa học là Coptis chinensis Franch (hoặc Coptis quinqesecta Wang), họ Mao lương: Ranunculaceae.

    Lượt xem: 99
  • Bệnh tiểu đường có chữa được khỏi hoàn toàn hay không?

    Hiện nay, bùng nổ quảng cáo về các phương pháp chữa bệnh tiểu đường, các bài thuốc lá, thực phẩm chức năng chữa khỏi bệnh tiểu đường đã khiến không ít bệnh nhân tiền mất, tật mang. Hãy cùng theo dõi cuộc trao đổi với dược sĩ Trần Thanh Cảnh để giải đáp câu hỏi, bệnh tiểu đường có chữa khỏi được hoàn toàn hay không?

    Lượt xem: 137
  • Củ gừng - vị thuốc quý

    Củ gừng là thân rễ của cây gừng, có tên khoa học Zingiber Officinale, họ Gừng: Zingiberaceae. Gừng là loại cây đã được dân ta trồng rất phổ biến từ xa xưa để làm thuốc và gia vị trong nấu ăn.

    Lượt xem: 120
  • Thuốc hạ huyết áp- tại sao phải uống hàng ngày?

    Nhưng trước hết có lẽ ta nên tìm hiểu chút, huyết áp là gì? Huyết áp là áp lực đẩy máu do sức bơm của tim và độ cản của thành mạch. Hay hiểu một cách khác đó chính là áp lực của dòng máu lên thành mạch. Như ta đã biết, hệ tim mạch gồm hai thành phần cơ bản: tim và hệ mạch máu. Tim co bóp tạo ra áp lực đẩy máu lưu thông trong hệ mạch tới các cơ quan trong cơ thể. Mỗi lần tim co bóp lại để tống máu từ tim vào động mạch: áp lực máu tạo ra khi ấy ta gọi là huyết áp tối đa...

    Lượt xem: 150
  • Lại nói về bản lĩnh đàn ông!

    Chả là từ hôm kết thúc bóng đá Euro 2024 đến nay, tôi cực kỳ bận. Bận ăn nhậu! Bởi phàm là cái chuyện bóng đá, đã xem là phải cá cược tí cho nó máu, đỡ buồn ngủ. Bởi bạn bè cũng chỉ là máu mê bóng banh chứ không ai mong dỡ nhà hàng xóm về làm củi, nên thường bọn tôi hay cược chầu nhậu! Ai thua người ấy trả tiền. Thế nên thắng cũng nhậu mà thua cũng càng phải đi nhậu trả nợ nhiều. Dù bây giờ chủ yếu nhậu gần nhà: đi bộ ra nhà hàng! Chỉ có điều dạo này, mấy ông bạn khi nhậu, cứ sau vài chén là bắt đầu nhăn nhó, “dạo này tôi kém quá”, “bản lĩnh đàn ông xuống quá”, “ông xem thế nào, khôi phục bản lĩnh đàn ông cho bọn tôi cái?"

    Lượt xem: 126
  • Cây rau má- vị thuốc tốt, thức ăn ngon.

    Cây rau má (tên khoa học: Centella asiatica, thuộc họ hoa tán) là loài thân thảo mọc hoang dại hầu hết ở khắp nơi trong nước ta và các nước châu Á, Úc…
    Cây này còn có các tên khác như: tích tuyệt thảo, lôi công thảo và liên tiền thảo (vì lá giống như những đồng tiền xếp liền nhau)
    Lượt xem: 126

  • Cây thuốc xuyên tâm liên

    Bộ Y tế vừa cho phép sử dụng xuyên tâm liên là một vị thuốc đông y để điều trị dịch Covid-19. Vậy cây xuyên tâm liên là gì?

    Lượt xem: 1039
  • An cung ngưu hoàng hoàn: đồn thổi và sự thật.

    Khoảng độ chục năm trở lại đây, dân tình hay rì rầm bảo nhau mua một thứ thuốc thần kỳ của Trung Quốc (hoặc Hàn Quốc) về cất sẵn trong nhà, phòng khi hữu sự đem ra dùng ngay.

    Lượt xem: 889
  • Dùng vitamin C phòng và chữa bệnh cảm cúm.

    Vitamin C là một trong những loại vitamin thiết yếu của cơ thể. Nó có tác dụng chống lão hóa, làm bền thành mạch máu, có chức năng miễn dịch. Đặc biệt, nó tham gia rất nhiều phản ứng duy trì hoạt động sống trong cơ thể con người. Nên nếu thiếu nó, lập tức con người ta sẽ bị mắc một căn bệnh mà tên khoa học gọi là bệnh Scorbut- Scurvy, với các triệu chứng điển hình: chảy máu chân răng, xuất huyết dưới da, dễ nhiễm trùng, trầm cảm...

    Lượt xem: 103

  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 7)

    Mạnh Hoạt ở tù ba năm rưỡi, đủ một ngàn hai trăm bảy mươi tám ngày chẵn. Thừa ra nửa ngày, vì án tù của hắn bảy năm, giảm tối đa còn ba năm rưỡi.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 6)

    Trong chiến tranh, chỉ cần vài tạ thuốc nổ, vài giây, với vài người, là thổi bay một cây cầu. Nhưng để xây lại được một cây cầu qua sông, người ta phải mất vài năm với hàng ngàn con người lao động miệt mài.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 5)

    Mỗi bài thơ của hắn viết ra, cũng dễ dàng như khi hắn làm tình với một em nào đó gặp trên đường lang thang giang hồ vặt. Nhưng với em nào hắn cũng diễn bài mê muội và đắm đuối như thật.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 4)

    Dân gian thường hay gọi đó là kẻ ngộ chữ, hay nhẹ hơn, gọi là nghiện chữ. Cái bệnh nghiện chữ ấy đã khiến cho không ít kẻ sĩ nước nam ta từ cổ chí kim thân tàn ma dại.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 3)

    Mạnh Hoạt mê đọc sách. Những lúc mẹ đi làm đồng hoặc đi chợ, Hoạt ở nhà chúi đầu vào cái tủ sách to tướng của ông cha để lại mê mải đọc.
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 2)

    Thời chiến tranh, nay sống mai chết, hôm nay còn ở ngoài Bắc, mai đã vào tít trong Nam. Hôm nay còn đang sống ngoay ngoảy, mai đi ngoài đường,..
  • Tiểu thuyết: QUÁI NHÂN LÀNG NGỌC (phần 1)

    Mạnh Hoạt, người xóm ngõ Ghen, Làng Ngọc. Một tay chơi nức tiếng vùng Kinh Bắc. Biết đủ ngón nghề cầm kỳ thi họa, đẹp giai, hát hay. Hắn lại biết làm cả thơ nữa...

  • Hoa gạo tháng ba (Phần cuối)

    Chiều nay, Giang cũng nói với nàng là hãy đợi. Ngồi bên Giang trên bến sông, nhìn nghiêng qua gương mặt thanh tú đẹp đẽ của Giang, nàng đã thầm thốt lên trong lòng, Giang ơi, nếu anh yêu em đến thế, sao anh không mang em đi cùng ngay tức khắc. Nhưng Giang vẫn nói em hãy chờ anh, hãy chờ, hãy chờ. 
  • Hoa gạo tháng ba (Phần 2)

    Nhìn hai anh em ngồi câu, My đã định ra chơi cùng, nhưng My lại thấy ngại ngần rồi thôi. Ngày My còn bé, Tràng là người đầu tiên khai tâm cho My về chữ quốc ngữ. Mỗi khi My ghép được một từ, Tràng hay xoa đầu khen My giỏi. Hôm Tràng bị quan Tây bắt giải đi, My chạy sang nhà ông lang Khiết, khóc nức nở..
  • Hoa gạo tháng ba (Phần 1)

    Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
  • BUÔNG (phần tiếp theo của LONG SƠN TỨ TRUYỆN)

    (phần tiếp theo của LONG SƠN TỨ TRUYỆN)Cố trấn tĩnh, tôi lái xe về nhà đón vợ đưa sang bệnh viện cùng con gái. Ngồi ngoài phòng chờ mà tôi cảm thấy như ngồi trên một đống lửa hay là đang bị một đám gai nhọn vây kín quanh người...
  • LONG SƠN TỨ TRUYỆN

    Chả là trường tôi, thường hay cho sinh viên làm khoá luận và thi tốt nghiệp vào mùa hè. Những sinh viên thi không đỗ, nhà trường sẽ tổ chức thi lại vào mùa thu. 
  • Giỗ hậu (Phần 3)

    Chuyện Vũ chồng nàng chết bất đắc kỳ tử ngay khi đang giao hoan, gia đình nhà ông Đồ Lận đổ hết lỗi cho nàng. 
  • Giỗ hậu (Phần 2)

    Cả làng này, chưa thấy ai chiều con gái như ông Lư. Con ông đòi gì thì cho dù nửa đêm gà gáy ông cũng vùng dậy đi kiếm cho bằng được. 

VIDEO PHỎNG VẤN

VIDEO PHỎNG VẤN

  • MÃI MÃI TUỔI 17!

    Trung đoàn 51 (E51) thành lập ngày 10/4/1968 tại Thái Thụy, Thái Bình giữa lúc cuộc chiến với Mỹ đang ác liệt. Trung đoàn có nhiệm vụ huấn luyện chiến sĩ mới bổ sung cho chiến trường...

    Lượt xem: 233
  • MỜI CÁC BẠN SÀI GÒN:

    MỜI CÁC BẠN SÀI GÒN: sáng mai 9h, tới Cà phê Ba Hiền, 54 Nguyễn Văn Công thưởng thức cà phê và chém gió cùng các tao nhân mặc khách về các vấn đề lịch sử Trần triều!
    Như đã hẹn, Trần mỗ tôi đã có mặt tại thành phố.
    Rất mong sáng mai được gặp mặt các bạn!
    Lượt xem: 225
  • NHÀ VĂN TRẦN THANH CẢNH KÝ TẶNG ĐỘC GIẢ

    Và ngày hôm nay 8/7, tác giả lại dành tình cảm và cảm xúc của mình cho những chữ ký và con dấu nhân dịp ra mắt bộ BOXSET 3 CUỐN SÁCH "Trần Thủ Độ - Trần Quốc Tuấn - Trần Nguyên Hãn". Sau chuỗi ngày nắng nóng gay gắt, Hà Nội hôm nay bỗng mát mẻ lạ thường, cảm tưởng như ông trời cũng thương mến, ủng hộ cho buổi ký tặng

    Lượt xem: 369
  • Bảo hiểm Y tế và các vấn đề liên quan trên sóng VOVTV

    Bạn nào muốn xem Dược sĩ chém về Bảo hiểm Y tế và các vấn đề liên quan trên sóng VOVTV, xin mời...

    Lượt xem: 372

  • CON ĐƯỜNG HOA

    Là bài thơ in trong cuốn sách đầu tiên của tôi. Tập truyện ĐẠI GIA...
    Nay đem ra sai AI phổ nhạc và trình bày, giọng nữ.
    Mời các bạn thưởng thức!
    Lượt xem: 72
  • ANH NHỚ EM

    Công nghệ AI- trí tuệ nhân tạo thật kinh khủng, nó có thể thay thế con ngưòi chăng?
    Có cần ông TTC viết ANH NHỚ EM nữa không?
    Hay ông TTC chỉ cần ra lệnh: viết bài thơ nhớ người yêu, phổ nhạc, rồi hát lên cho ta nghe!
    Lượt xem: 72
  • CẦU DUNG DĂNG DUNG DẺ

    Quê tôi vừa bắc xong cây cầu nữa, qua sông Đuống- sông Thiên Đức. Họ đặt tên là cầu Kinh Dương Vương...
    Nhưng tôi lại gọi là "cầu dung dăng dung dẻ": năm nhịp cầu như đôi trẻ dắt nhau đi chơi xuân...
    Nên thử làm bài thơ về cầu dung dăng dung dẻ, sai bạn AI phổ nhạc và trình diễn, theo dòng dân ca Việt. Các bạn thử nghe xem sao...
    Lượt xem: 73

videotogif_2021.05.14_21.18.27
videotogif_2021.05.14_21.34.06
gif_20210514_210001
VIDEO CLIP

20211113_01351520211113_01371320211113_01364420211113_013744nhavantranthanhcanh20211031_22051320211113_01361920211113_15312320211113_15314020211113_01361920211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00553020211115_00552120211115_00545220211115_00543920211118_16004320211118_16003120211118_160018fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620211127_042028
nhavantranthanhcanh20211031_22051320211113_01361920211113_01360720211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01361920211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00543920211115_00561020211115_00554220211115_00552120211113_153123fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620211127_042028
20211113_014855box-011nhavantranthanhcnh5520211113_01361920211113_15314020211113_15310720211113_15312320211113_01360720211115_00563820211115_00562220211115_00561020211115_00554220211115_00552120211115_00545220211115_005439fb_img_1637961528075fb_img_163796146879720211127_15591620211127_042028
QR truy cập web
nguoikechuyenkinhbac.codeqr

 BẢN QUYỀN THUỘC VỀ NHÀ VĂN TRẦN THANH CẢNH. 

KHÔNG SAO CHÉP KHI CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.

 

Lên đầu trang