























































































































Tiểu thuyết của Trần Thanh Cảnh
MƯỜI BỐN
Hôm sau.
Khang tập trung tất cả nam nhân, nữ tử cùng người giúp việc trong phủ lại, nói:
“Thày đã bỏ vào trong núi thẳm tu tiên đắc đạo một mình không về nữa. Nay ta chủ trì nơi đây. Ta sẽ đóng cửa phủ không tiếp khách để nghiên cứu chân kinh. Thày có để lại cho các ngươi mỗi người một khoản tiền lớn đủ sống đến cuối đời. Nay các ngươi nhận lấy và về nơi bản quán cư ngụ. Khi nào ta ngộ được chân kinh, sẽ nhờ Đức Thượng Thiên triệu gọi thì các ngươi lại trở về phủ cùng ta thờ phụng ngài”.
Nam nhân, nữ tử quỳ hết xuống, dập đầu đôm đốp xuống nền gạch kêu van:
“Nay thày đi rồi thì chúng tôi đây đồng lòng tôn ông làm thày. Phủ ta cứ thế mà hành đạo có phải vẫn yên ổn sao?”.
Khang bảo:
“Vận số đã hết, lộc trời đã cạn, cố mà được sao? Các ngươi theo thờ thày Bút chẳng qua cũng là kiếm miếng ăn tàn. Làm gì có đạo giáo nào ở đây. Nay thày Bút đã bỏ đi, nhưng còn nghĩ đến công các ngươi khó nhọc tụng ca hầu hạ bấy lâu, có để lại cho ít tiền làm kế sinh nhai. Các ngươi có nhận không thì bảo? Không thì ta hóa vàng ráo!”.
Nghe Khang nói vậy, nam nhân nữ tử mắt bỗng dưng ráo hoảnh như chưa hề nhỏ giọt nước mắt nào. Răm rắp lấy tiền, rồi vội vàng đi luôn.
Mọi người đi rồi, Khang khóa chặt phủ thờ. Lên tháp, vào mật thất. Đem tất cả trầm hương của phủ, mang chất cháy vào phòng rồi châm lửa. Lúc ấy là khoảng giờ Ngọ sang giờ Mùi tháng tư âm lịch. Đầu hè nắng như đổ lửa. Dân làng Cùng ai nấy nằm tít trong buồng nhà trốn nắng. Tòa phủ thờ Thượng Thiên Linh Nhãn nhanh chóng biến thành một ngọn đuốc khổng lồ. Từ đám cháy ấy bốc ra một làn khói, mùi rất lạ. Hôm ấy gió nam thổi mạnh. Gió thốc vào trong làng mang theo cái ngọn khói lạ ấy quẩn khắp các ngõ xóm. Lùa vào từng nhà. Ai nấy hít phải đều chìm vào trong giấc mê man chẳng biết gì nữa. Đến khi tỉnh lại, cả làng chạy ra thì phủ Thượng Thiên Linh Nhãn đã thành một đống gạch đổ rồi.
Công an cũng về điều tra. Họ thu nhặt được ngoài cổng phủ một bức thư của Khang trong đó viết:
“Ta tự hóa về trời để được theo hầu Đức Thượng Thiên”.
Còn về cái mùi lạ làm cho dân làng Cùng ngủ mê, họ phỏng đoán là do khi cháy phủ, trầm hương, chất cháy, vàng mã, đồ thờ, nhà cửa, xác nam nhân Khang. Và nhất là cái quyển sách cổ bìa da đen sì với một trăm bảy mươi trang giấy ấy cháy. Tất cả quyện vào với nhau tạo nên phản ứng hóa học sinh ra một thứ chất khói lạ lùng khiến cho dân làng Cùng mê man. Nhưng đấy cũng chỉ là phỏng đoán mà thôi. Bởi do nam nhân Khang đã chết nên bên công an cũng không điều tra tiếp nữa. Hồ sơ được đóng lại.
Nay dân các nơi đi ngoài quốc lộ nhìn vào làng Cùng vẫn thấy bên rìa làng một tòa đổ nát, gạch nung quá lửa đỏ ối. Nhiều người không biết, nghĩ đó là cái lò gạch bỏ hoang từ thời hợp tác xã. Dân làng Cùng thì đang bàn nhau là dọn dẹp đi rồi xây lên ở đó một cái trường mầm non. Thế nhưng họ còn đang băn khoăn không biết xúc cái đống hoang tàn đổ nát kia vất đi đâu…
11/ 2018.
TRẦN THANH CẢNH
Đánh giá (1)
Mục lục bài viết

“Thày đã bỏ vào trong núi thẳm tu tiên đắc đạo một mình không về nữa. Nay ta chủ trì nơi đây. Ta sẽ đóng cửa phủ không tiếp khách để nghiên cứu chân kinh. Thày có để lại cho các ngươi mỗi người một khoản tiền lớn đủ sống đến cuối đời...
Người gửi / điện thoại




































Gọi là kiến ba khoang, vì trên thân của nó có ba khoang màu xanh thẫm, hoặc đen ở đầu, giữa thân và đuôi. Kiến ba khoang có tên khoa học là Paedenus fusipes.
Thời tiết của miền Bắc nước ta thay đổi rất nhanh, nóng lạnh mưa nắng thất thường. Và đây là lúc cho các bệnh cảm cúm, nhiễm trùng, dị ứng thời tiết xâm nhập vào hệ hô hấp của trẻ, gây nên chứng ho hắng ở trẻ em rất khó chịu.
Bến sông xuân 1 - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Vô vi - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Giáo sư Kê - Tập truyện Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tập truyện: Mỹ Nhân Làng Ngọc
Tác giả: Trần Thanh Cảnh
Người đọc: Thủy Tiên
Buổi lễ dâng hương kỷ niệm 800 năm thành lập vương triều Trần [12/12 Ất Dậu - 12/12/ Ất Tỵ] đã thành công tốt đẹp. Đây cũng là hoạt động kết thúc của chuỗi công việc tôi đã làm từ mấy năm nay: viết sách, in sách, quảng bá thông tin, tổ chức các sự kiện [Lễ ra mắt sách, lễ tri ân bà Chiêu Thánh, lễ dâng hương các vua Trần tại nhà Thái Miếu, An Sinh].
KÍNH BÁO
Thưa bà con họ Trần và trăm họ nước Việt
Buổi lễ dâng hương kỷ niệm 800 năm thành lập vương triều Trần [12/12 Ất Dậu - 12/12/ Ất Tỵ] diễn ra ngày hôm nay: 12/12 Ất Tỵ, tức ngày: 30/01/2026 tại nhà Thái Miếu, khu di tích nhà Trần, An Sinh, Quảng Ninh đã thành công tốt đẹp.
THÔNG BÁO CỦA BAN TỔ CHỨC LỄ DÂNG HƯƠNG KỶ NIỆM 800 NĂM VƯƠNG TRIỀU TRẦN LÊN NGÔI
Xin kính mời bà con anh em họ Trần toàn quốc, bách gia trăm họ nước Việt, tới dự lễ dâng hương được long trọng và hoành tráng, xứng với công đức của các vị vua và các bậc tiền tổ nhà Trần.
THÔNG BÁO PHÁT HÀNH
[Bài thơ viết một năm trước, hôm mất mẹ. Một năm sau mới dám đọc lại. Nay sửa, nhờ AI phổ nhạc và hát...]